Vì sao Thiên Chúa xuống thế làm người?

tại sao Thiên Chúa phải xuống thế làm người

Là người đạo Thiên Chúa. Chúng ta đều tin rằng chúa Giêsu là hiện thân của Thiên Chúa. Đã được sai xuống thế làm người. Để cứu rỗi chúng sinh khỏi tội lỗi. Đưa con người trở lại với Chúa. Và thoát khỏi nguy cơ phải chịu trừng phạt đau đớn sau cái chết. Nhưng đây chỉ là ý nghĩa mà chúng ta tự suy diễn ra cho lý do vì sao Thiên Chúa xuống thế làm người. Công cuộc của chúa Giêsu mang hàm ý sâu sắc và giá trị thực tiễn hơn như thế.

Nội dung chính

Tại sao Giêsu không xuất hiện ngay sau khi tổ tiên chúng ta rơi vào cuộc sống tội lỗi.

Nguồn gốc của cuộc sống đầy tội lỗi và khổ sở được giải thích là từ khởi nguyên khi Thiên Chúa mới sáng tạo ra Adam và Eve. Vì phản bội lời hứa với Chúa, tin theo con rắn mà ăn trái cấm. Bắt đầu nhơ nhuốc và tội lỗi. Bị đuổi ra khỏi vườn địa đàng và phải vất vả để mưu sinh.

Tội tổ tông gây tác hại là làm mất tình trạng ơn phúc và để cho tội lỗi lan tràn vào thế giới. Từ đó đau khổ và sự chết mặc sức hoành hành.

vì sao Chúa xuống thế làm người

Tội lỗi và sự khổ đau của con người đã có từ xa xưa đến thế. Qua hàng triệu năm lịch sử. Bao nhiêu thế hệ đã phải sinh ra trong tội lỗi, sống trong cơ cực, nhơ nhuốc. Đối diện với sự giận dữ của Thiên Chúa trong ngày phán xét. Và dường như theo những câu chuyện của tôn giáo, quãng thời gian đằng đẵng ấy không được sự cứu rỗi nào lớn lao từ Chúa.

Và mãi cho đến cách đây 2000 năm. Chúa Giêsu mới được Thiên Chúa sai xuống. Để thực hiện công cuộc mời gọi con người sám hối, trở lại với Chúa, với con đường công chính. Lúc này, Thiên Chúa mới muốn nối lại mối tình trời đất đã bị cắt đứt suốt quá trình lịch sử kia.

Thiên Chúa là tình yêu bao dung, cao cả. Và sẵn sàng tha thứ. Nhưng tại sao ngài lại để những đứa con mình trở nên xa cách ngài lâu đến như vậy? Thiên Chúa đã giận dữ, và hận thù con người lâu đến vậy sao? Tại sao ngài không cho đức Giêsu đến sớm hơn? Vì sao Thiên Chúa xuống thế làm người trễ như vậy?

Và sự thật là chúng ta đã hiểu chưa đúng vai trò của chúa Giêsu trong công cuộc của ngài. 

Đúng là Chúa Giêsu là đấng có trí tuệ và sự thông hiểu với Thiên Chúa vô cùng minh triết. Cách truyền đạt với nhiều ẩn dụ sâu sắc cho ta nhận biết được về Thiên Chúa. Dạy ta lối sống trong cuộc đời khôn ngoan hơn. Giúp ta nhận ra những ơn phước của Thiên Chúa trong thế giới này. Hiểu biết về Thiên Chúa và sự vận hành đời sống của ngài. 

Đức Giêsu cũng là tấm gương đời sống mẫu mực, khiêm nhường, yêu thương, tha thứ. Để con người học tập mà trở nên tốt đẹp, đạo đức, bớt phạm phải những lỗi lầm với tha nhân. Biết trở về nuôi dưỡng phần linh hồn, tâm hồn mình. Tuy nhiên, công cuộc này của Giêsu một thực ra không phải để cứu chúng ta khỏi sự giận dữ của Chúa vì những lý do sau:

Thứ nhất

Thiên Chúa không phải là đấng đầy giận dữ như chúng ta đã nghĩ.

Chúng ta tôn sùng, ca ngợi ngài là đấng cao cả, yêu thương, tha thứ, nhân từ. Nhưng chúng ta tự thêu dệt lên những câu chuyện khiến ngài dường như đang hờn giận cả thế gian. Vì một lỗi lầm tưởng chừng rất nhỏ bé từ xa xưa. Mà đày đọa con người vào cuộc sống khổ sở, lầm lạc. Phải luẩn quẩn với trí tuệ và số phận yếu đuối, hèn mọn. Thậm chí, những đứa trẻ hồn nhiên mới chào đời đã phải gánh chịu sự giận dữ của ngài. Với tội lỗi mà tổ tiên xưa truyền lại.

Dường như tất cả chúng ta đều là tội nhân, nhơ nhuốc so với Thiên Chúa. Và chúng ta cần phải ca tụng, sám hối với Chúa để được tha thứ.

Trong đức tin và những câu chuyện huyền thoại mà chính con người tạo ra đã biến Thiên Chúa trở nên đáng sợ, giận dữ, yêu thương và tha thứ có điều kiện như vậy.

Điều này xảy ra là bởi vì, chúng ta đã đưa chính những bản tính của mình gán ghép cho cách hành xử của Thiên Chúa. Chúng ta nghĩ Thiên Chúa cũng cần dùng giận dữ để chấm dứt giận dữ. Dùng bạo lực để ngăn chặn bạo lực. Dùng hận thù để trừng trị tội lỗi.

Đó không phải là Thiên Chúa theo bất cứ nghĩa nào bạn thân mến. Thiên Chúa cao cả của chúng ta không hề như vậy. Mà chính chúng ta đang diễn giải rất hạn hẹp và thêm bớt cho các câu chuyện.

Hầu hết chúng ta đều bị giới hạn trong tâm trí và lý giải các phúc âm một cách rập khuôn và tiêu cực. Khi mở rộng góc nhìn, bạn sẽ nhận ra Thiên Chúa dù trong dụ ngôn nào của chúa Giêsu vẫn luôn là yêu thương vô điều kiện, tha thứ, quyền năng, siêu việt. Chỉ là do chúng ta đã hiểu phúc âm một cách quá giới hạn mà thôi.

Thứ hai

Cách cứu độ của chúa Giêsu không phải như chúng ta nghĩ. Chúa Giêsu công nhận mình là Thiên Chúa cũng không đơn thuần như cách ta đang hiểu.

Chúng ta liên tưởng về công cuộc cứu độ của Chúa Giêsu là đến để trở thành trung gian giữa ta với Thiên Chúa. Để thông qua việc tin tưởng Chúa Giêsu, tin cái chết của ngài, thì ta được kết nối lại với Thiên Chúa.

Rồi tham gia các sinh hoạt tôn giáo. Thực thi các nghi thức để chúc tụng, thờ lạy Chúa. Tin tuyệt đối vào Giêsu và cái chết của ngài. Thể hiện sự sám hối với Chúa thì sẽ là tấm vé ưu tiên. Được chúa Giêsu bảo lãnh để ta được tha thứ trước sự giận dữ và trừng phạt của Thiên Chúa ngày phán xét.

Lí do Thiên Chúa xuống thế làm người không đơn giản như vậy. Cái chết của ngài không phải là để chịu đớn đau, hay chết thay cho nhân loại. Cách hiểu đó đã biến Thiên Chúa thành một đấng bất an, giận dữ, phân biệt, giới hạn, yêu thương có điều kiện.

tại sao Chúa phải xuống thế làm người
Chúa Giêsu không chịu tội thay hay bảo lãnh cho ai cả.

Vì sự giận dữ của Thiên Chúa chỉ là sự thêu dệt của con người. Nên sự cứu độ của chúa Giêsu không phải là để bảo vệ ta trước một Thiên Chúa đang hờn giận, phán xét nào đó cả. Mà là cứu chúng ta khỏi cái tâm trí nhìn nhận mọi thứ một cách tiêu cực như vậy.

Đó là sự nhận thức hạn hẹp, giới hạn mình trong những lý thuyết sai lạc mà không hề nhận ra. Luôn áp đặt bản tính của chính mình cho người khác và cả thần linh. Nhìn nhận mọi sự việc đến với mình một cách tiêu cực. 

Coi cuộc sống ngay tại trần thế mà Chúa đã kỳ công tạo ra. Ban cho mọi điều kiện phong phú, dồi dào, tốt đẹp này là chốn khách đầy, nơi toàn là khổ sở.

Không biết nhìn lại để nhận ra những điều tốt đẹp nhỏ bé nhất mà chính mình đang được Chúa ban cho. Tự nghĩ rằng mình tách rời Thiên Chúa. Không nhìn thấy ngài nơi mọi sự.

Đó là lý do con người luôn thấy khổ sở, vất vả, lo toan với cuộc sống.

Bằng cách dùng dụ ngôn, Giêsu đã ẩn ý cho con người biết nhận ra cái tâm trí, nhận thức lầm lạc của mình mà trở nên khôn ngoan hơn. Giúp chúng ta nhận ra Thiên Chúa trong chính bản thân và mọi sự xung quanh. Dùng tấm gương đạo đức, tha thứ của mình để giúp con người noi theo mà trở nên tốt đẹp.

Chúa Giêsu đúng là đã cứu con người khỏi địa ngục. Nhưng không phải địa ngục sau cái chết mà chính là địa ngục mà chúng ta đang sống ở hiện tại. Giêsu giúp con người thay đổi cách nhìn nhận mọi sự. Thay vì luôn coi mọi sự là khổ sở, chịu đựng, vất vả chẳng khác nào địa ngục. Thì trở về nhìn nhận mọi thứ với góc nhìn lạc quan, rộng mở, trí tuệ và tích cực hơn.

Và ngay khi đó, ta được ở trong trạng thái của thiên đàng phúc lạc. Và nhận ra sự hiện diện của Chúa ở ngay Thiên đàng này.

Đó mới là cách thức cứu độ mà chúa Giêsu đã nỗ lực truyền tải.

Sự cứu độ ấy mang giá trị thực tiễn ngay tại đời sống. Chứ không trừu tượng, sáo rỗng như cách chúng ta thêu dệt lên.

Đó là lý do đầy nhân văn và thực tiễn vì sao chúa Giêsu xuống thế làm người.

Đáng tiếc là chúng ta đã đi quá xa, cứ tập trung vào các hình thức bên ngoài một cách sáo rỗng. Mà bỏ qua cái tinh túy, mục đích cần thiết nhất khi đến với tôn giáo, học tập phúc âm là thay đổi trí tuệ, tâm thức của bản thân ngày càng tiến hóa và tốt đẹp hơn.

Ta tin vào tôn giáo đều vì muốn hưởng hạnh phúc, được tốt đẹp, thoát khỏi khổ sở. Nhưng đáng tiếc là tôn giáo đang dẫn con người trông chờ những hạnh phúc mơ hồ ở tương lai. Trong khi cách thánh hiền và ngay cả Giêsu đang dạy chúng ta cách có được hạnh phúc, trù phú ngay ở hiện tại.

Bằng cách thay đổi cách nhìn nhận, có tri thức rộng mở hơn. Tâm trí thay đổi, bạn sẽ thấy thế giới xung quanh hoàn toàn đổi thay. Thậm chí những điều bạn đã từng nghĩ đó là xui rủi. Thì bằng tư duy trí tuệ, bạn sẽ có thể thấy đó là cơ hội, là bài học, là kinh nghiệm tuyệt vời được trải nghiệm.

Và thiên đàng hay địa ngục thật ra không phải nơi chốn cụ thể nào cả. Đó chỉ là những trạng thái của chính tâm trí chúng ta.

Nếu bạn đang sống mà đang hằng ngày than trách thần linh, số phận. Đang cảm thấy cuộc sống là một chuỗi những thách thức khó nhọc. Thấy cuộc đời mình là khổ sở, lầm than, vất vả, chịu đựng, đắng cay. Thì chính bạn đang ở trong địa ngục rồi. Chẳng có một thiên đường nào ở tương lai sau cái chết nếu tâm trí bạn luôn coi mọi sự là khổ sở như vậy.

Chúa Giêsu nhập thể làm người

 

Sự thật ít ai nhận ra vì sao Thiên Chúa xuống thế làm người.

Chúng ta nghĩ rằng Chúa Giêsu là người con một được Thiên Chúa sai xuống thế làm người. Vì Chúa Giêsu từng công nhận: “Thầy là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống” (Lc 9,20).

Ngài công nhận mình là con Thiên Chúa. Nhưng không hề khẳng định mình là người con duy nhất của Thiên Chúa.

Hơn thế, chúa Giêsu cũng luôn khẳng định rằng, Thiên Chúa ở trong anh em, thân xác con người chính là đền thờ của Chúa. Tất cả chúng ta đều là con cái ngài.

Thiên Chúa sáng tạo bất kì ai cũng theo hình ảnh của ngài.

Vậy thì, có thể nói rằng, không chỉ có mình chúa Giêsu là hiện thân của Thiên Chúa xuống thế làm người. Nhưng mỗi chúng ta cũng chính là hiện thân của Thiên Chúa đã và đang xuống thế làm người.

Chỉ là chúng ta không ý thức được việc ấy. Không có nhận thức đủ rộng mở để tự mình hiểu phúc âm một cách trí tuệ hơn. Phụ thuộc quá nhiều vào những lý giải của hội thánh. 

Bất kể đứa trẻ nào sinh ra cũng đều hạnh phúc. Sự đau khổ không có trong hiểu biết của nó. Chúng cũng không cảm thấy thiếu thốn. Chúng không ghét bỏ ai. Không nghĩ sẽ làm hại ai. Đứa trẻ nào cũng mang theo khi đến đời sống này một bản sao thuần khiết của Thiên Chúa. 

Nhưng những bản tính ấy dần bị che lấp, bị lập trình lại bởi lối sống, lối hành xử, lối tư duy, lối suy diễn giới hạn và tiêu cực từ sự giáo dục, tôn giáo, truyền thông, gia đình. Không biết phát huy cái bản tính tốt đẹp được kế thừa từ Thiên Chúa. 

Và chúng ta thay vì là bản sao của Chúa. Chúng ta trở thành bản sao của những người xung quanh. Chúng ta lặp lại những hành vi, suy nghĩ của mình nhiều đến nỗi xem chúng là điều đương nhiên, là chân lý. Là cách sống phải có. Là cách sinh tồn duy nhất. Chúng ta hiểu các phúc âm một cách rập khuôn, cứng nhắc.

Chúng ta dần giới hạn chính mình vào trong những điều tiêu cực. Và tin rằng sống với xác thịt là khổ sở, là thách thức của Chúa.

Vì đi ngược với sự phúc lạc của Thiên Chúa. Nên ta càng cảm thấy Thiên Chúa là xa vời.

Chúa Giêsu là một trong những người con của Chúa trong lịch sử đã thoát khỏi giới hạn suy nghĩ thông thường để dám khẳng định mình là Thiên Chúa. Và truyền đạt sự thật ấy đến cho con người. Đáng tiếc là chúng ta không nhận ra mà cứ hiểu một cách chủ quan. Và không lãnh nhận được chân lý ấy vào đời sống để trở nên tốt đẹp như ngài.

Vì lẽ đó, việc xuống thế làm người không chỉ có ở Giêsu hay nói về công cuộc cứu độ chúng sinh của ngài. Tất cả những trải nghiệm để dẫn lối cho bạn đến với sự thông tuệ, tốt đẹp mà bạn đang trải qua là lí do vì sao Thiên Chúa xuống thế làm người. 

Thông điệp 

Thiên Chúa chưa bao giờ giận dữ, xét đoán với con người. Chỉ có ta là nghĩ ngài đang hờn giận, phán xét. Chúa chưa bao giờ cần chúng ta phải làm thứ gì đó cụ thể mới được yêu thương và tha thứ. Thiên Chúa luôn bên cạnh, chưa từng bỏ rơi, mất kiểm soát hay thù hận con người dù ở trong thời điểm nào đi chăng nữa. Chúng ta đã thêm bớt cho những câu chuyện để gây ra hiểu lầm này.

Giêsu rao giảng phúc âm không phải để cứu ta khỏi một Thiên Chúa giận dữ. Hay chết thay tội lỗi ai cả. Mà để giúp ta có được trí tuệ, khôn ngoan. Và tự chuyển hóa chính mình trở nên tốt đẹp, quay lại bản tính như Thiên Chúa.

Trước khi chúa Giêsu xuất hiện, đã có những vị thầy khác cũng không ngừng nỗ lực để giúp ta thoát khỏi khổ sở, tin vào sự tốt đẹp của đấng tạo hóa mà thoát khỏi những nỗi đau của tâm trí chính mình. Nhưng vì Giêsu là đấng tạo ra ảnh hưởng và tiếng vang hơn cả. Nên ta mới nghĩ chỉ có ngài là đấng cứu độ duy nhất. Và ngài dám công nhận mình là Thiên Chúa với dân chúng. Khiến ta nghĩ rằng ngài là hiện thân duy nhất của Chúa.

Hy vọng, bạn luôn có đức tin rằng Thiên Chúa là tình yêu vô điều kiện, là ánh sáng, trí tuệ, phúc lạc, siêu việt, bao dung và tha thứ. Thế nên, hãy xem lại những niềm tin khiến Chúa trở nên giận dữ, trừng phạt, xét đoán, hận thù, ích kỷ, bất an, thiếu thốn tình yêu của con người.

Và có thể hiểu các lời dạy của chúa Giêsu một cách sáng suốt, sâu sắc, rộng mở. Để có được trí tuệ, khôn ngoan. Khiến cuộc sống của bạn được nhẹ nhàng, lạc quan, tự do, ý nghĩa và hạnh phúc hơn.

Hy vọng bạn cũng có thể biết rằng chính bản thân và những người xung quanh đều là hiện thân của Thiên Chúa xuống thế làm người. Để phát huy bản chất tốt đẹp của Chúa trong mình. Có thể yêu thương, giúp đỡ, hỗ trợ những người xung quanh. Vì bạn biết mọi người đều là hiện thân của Chúa. 

Sống cuộc đời đầy sống động để nhận thức rộng mở. Trí tuệ và tâm hồn ngày thêm hiểu biết, tiến hóa chính là lý do vì sao Thiên Chúa xuống thế làm người.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *