Tại sao Chúa lại tạo ra con người? Mục đích của Chúa

tại sao Chúa tạo ra con người

Chúng ta đều biết Thiên Chúa tạo dựng con người theo hình ảnh của ngài. Ngài cũng tạo ra mọi điều kiện thuận lợi để con người được sống. Vậy, mục đích của sự sáng tạo này là gì? Tại sao Chúa lại tạo ra con người và để con người sống trong khổ cực, đau đớn cả đời? Rồi sau đó còn phải đối diện với nguy cơ bị đày xuống địa ngục để chịu trừng phạt mãi mãi.

Sáng tạo này mang đến cho Chúa điều gì trong khi con người đang ngày càng trở nên lầm lạc và xa cách ngài. Và có vẻ khiến Chúa ngày càng đau lòng, bất an, giận dữ. Đến nỗi phải ban chúa Giêsu xuống thế để cứu rỗi con người khỏi sự sống tội lỗi, nhơ nhuốc ấy.

Nội dung chính

Lý giải từ hội thánh tại sao Chúa lại tạo ra con người.

Chúa tạo ra con người
Thiên Chúa dường như đầy cô độc, thiếu thốn trong niềm tin của chúng ta

Hội thánh cho rằng con người được dựng nên để nhận biết, phục vụ và yêu mến Thiên Chúa. Hầu ở trần gian, con người biết tin tưởng, tạ ơn Chúa, thực thi sự tôn sùng Chúa. Nhờ đó con người sẽ được nâng lên trời, sống với Thiên Chúa.

Đây là lý do nếu thẳng thắn mà nói thì hội thánh đã biến công cuộc sáng tạo của Thiên Chúa trở nên đầy tính vị kỷ. Dường như dưới danh nghĩa của tình yêu thương, thì mục đích của việc này chỉ để Thiên Chúa thỏa mãn được cái khát khao được công nhận, được tôn vinh, được nhận biết, được mến yêu. Ngài dường như là một vị vua cô độc, thiếu thốn tình yêu và niềm tin của chúng ta.

Mặc dù là lý do được đưa ra bởi giáo hội – một tổ chức đại diện, nhân danh cho Chúa. Nhưng lý do ấy dường như chưa đủ thỏa đáng. Đây đơn thuần là lý do được đưa ra nhằm giúp giáo dân có động lực để chăm chỉ thực thi các nghi lễ, hình thức.

Và lý do này cũng chỉ xuất phát từ cách suy diễn của con người. Với khả năng và hiểu biết về Thiên Chúa còn chưa toàn vẹn. Chúng ta gán ghép những cái ước muốn, khát khao của chính bản thân ta cho Chúa. Con người luôn có tâm lý muốn được tôn trọng, được công nhận, được yêu thương, được tin tưởng một cách vị kỷ. Con người yêu thương và tha thứ có điều kiện. Nên đã nghĩ Thiên Chúa cũng có những bản tính như chúng ta vậy.

Đó không phải là lý do thực sự tại sao Thiên Chúa lại tạo ra con người.

Cách chúng ta hiểu và tin vào Chúa dường như là hoàn toàn trái ngược với cách chúng ta tung hô ngài trên môi miệng, kinh sách là đấng cao cả, yêu thương vô điều kiện, đủ đầy, bình an, hạnh phúc, tha thứ, siêu việt và toàn năng.

Niềm tin bên trong chúng ta về Thiên Chúa đang khiến ta ngày càng mâu thuẫn và rối bời. Đó là lý do, con người không thể cảm nhận được Thiên Chúa. Chỉ có thể tuyên xưng với Chúa một tình yêu rất thiếu cảm xúc và sự chân thật. Mặc cho kinh thánh luôn nói rằng Thiên Chúa có ở khắp mọi nơi và bên trong mỗi chúng sinh.

Tại sao Chúa lại tạo ra con người từ chiêm nghiệm cuộc sống

Bằng cách chiêm nghiệm cuộc sống, quan sát hiện thực và thế giới bằng cả trái tim mình. Tin tưởng vào một Thiên Chúa có tình yêu vô điều kiện, tha thứ, nhân từ và toàn năng. Với một nhận thức rộng mở và không bị giới hạn bởi quan niệm cứng nhắc từ bất kỳ tổ chức nào. Vì kết nối giữa con người với Chúa thật ra không cần thông qua bất cứ trung gian nào. Bạn sẽ nhận ra rằng:

Thứ nhất:

Chúa không tạo dựng con người bởi vì Ngài cần chúng ta. Đối với Chúa, Ngài không cần gì cả. Trong quá khứ vô tận, Ngài không hề cô đơn. Vì vậy, Ngài không đi tìm những người để khỏa lấp đi nỗi cô đơn ấy. Ngài yêu chúng ta, nhưng nó không giống với việc Ngài cần chúng ta. Nếu chúng ta không bao giờ tồn tại, Chúa vẫn là Chúa – Đấng không hề thay đổi và không thiếu thốn gì. (Ma-la-chi 3:6).

Thứ hai:

Chúa cũng không tạo dựng ra con người để bản thân được phụng thờ, được tôn vinh, được ca tụng. Cần con người phải chứng minh tình yêu và sự tin tưởng thông qua nghi lễ ở bất cứ tôn giáo cụ thể nào. Sự ca tụng, tôn kính, tin tưởng là đều hết sức tốt đẹp, thể hiện sự biết ơn của con người với tạo hóa và với những điều kiện sống ở hiện tại. Nhưng vì Chúa là đấng toàn diện và ngài không thiếu thốn thứ gì. Uy quyền và sự cao cả của ngài luôn không thay đổi. Nên ngài không yêu cầu ai phải tôn vinh để chứng minh điều đó. 

Sự tôn sùng cũng không phải là tiêu chuẩn để đánh giá nhân phẩm và phân loại con người vào thiên đàng hay địa ngục sau cái chết. Tất cả những quan niệm, niềm tin hạn hẹp ấy chỉ là sự suy diễn của con người. Phản ảnh chính tâm trí mỗi con người. Chúng ta có bản tính như thế nào. Chúng ta sẽ nghĩ bất kì ai khác hay cả thần linh cũng như vậy. Đó là ước muốn được tôn vinh, công nhận, yêu thương, tin tưởng. Và chỉ yêu thương và tha thứ có điều kiện.

tại sao Chúa lại tạo ra con người
Chúa tạo ra con người không phải để phân loại chúng ta

Thứ ba:

Chúa tạo ra sự sống ngắn ngủi này, cũng không phải để thách thức nhằm thử lòng con người. Xem ai sẽ vững tin vượt qua mà có niềm tin không đổi với Chúa. Là tiêu chuẩn để đo lường đức tin, tình yêu với Chúa nhằm phân loại con người vào sự sống mãi mãi về sau. Là vào địa ngục hay thiên đường.

Và lý do tại sao Chúa lại tạo ra con người là:

Một Thiên Chúa yêu thương bao la, đầy công minh và trí tuệ không làm những việc đó. Ngài đã tạo ra sự sống này với môi trường sống đa dạng là để con người được trải nghiệm mà học hỏi và chiêm nghiệm. Từ đó, ngày càng trưởng thành, khôn ngoan, thông tuệ, lựa chọn lối sống đạo đức, tốt đẹp, tử tế từ chính kinh nghiệm của bản thân. Ngày nên giống với cha mình là Thiên Chúa.

Chúng ta tự cho bản thân – sinh mệnh bản sao của Chúa, con cái của ngài là xa cách, không xứng đáng với Chúa. Là những tấm thân hèn mọn, tội lỗi, nhỏ bé. Không ai sánh được với Chúa. Nên phải không ngừng nài xin sự tha thứ, nương tựa, ca tụng Chúa. 

Trong khi, song song đó, ngài cũng là cha của chúng sinh. Người cha mẹ nào cũng mong con cái được tốt đẹp, được phát triển. Chúng ta luôn nói với nhau rằng “Con hơn cha là nhà có phúc”. Thế mà chúng ta lại nghĩ bản thân không xứng đáng với cha mình. Coi việc được giống người cha mình là một điều xúc phạm. Thậm chí là xúc phạm sâu sắc.

Có nghĩa lý hay tốt đẹp gì khi ngài chỉ muốn tạo ra những người con yếu đuối, hèn mọn, phụ thuộc vào Chúa. Để thông qua những tạo vật hèn yếu ấy mà ngài được ca tụng, được phụng thờ. Mà ở đó, sự tốt đẹp của họ chỉ vì đó là điều làm hài lòng ngài. Sự tốt đẹp lại xuất phát từ nỗi sợ hãi với những hình thức trừng phạt trong sự giận dữ của Chúa. Hay tốt đẹp chỉ để được ưu ái cho cuộc sống viên mãn về sau.

Chúa tạo nên con người để làm gì
Con người trở nên hèn mọn trong niềm tin của mình

Người cha mẹ nào thực sự yêu thương con, cũng không muốn con mình chỉ luôn ở hoài trong một phạm vi hạn hẹp. Rồi ngày càng trở nên yếu ớt, hèn mọn, phụ thuộc, non nớt. Mà sẽ cho con cái được lao vào đời sống đầy sắc màu ngoài kia. Được trải nghiệm sự đa dạng, phong phú của những tình huống cuộc sống. Nhờ thế, đứa con sẽ thực sự được trưởng thành về nhận thức, được khôn ngoan và trí tuệ một cách đích thực. Thấy được giá trị của sự đạo đức, tử tế trong sự sống thân xác này mà trở nên tốt đẹp chân thật như vậy. 

Phát huy sự tốt đẹp tiềm tàng trong chính mình, mà được kế thừa từ Thiên Chúa. Đó mới là lý do tại sao Chúa lại tạo ra con người. Thể hiện sự cao cả, quân minh và tình yêu đích thực của Chúa.

Lúc đó, thiên đường không phải mở ra cho họ đâu đó trên những tầng mây. Nhưng người ấy đã biến chính trần thế này trở thành một thiên đường. Tốt đẹp như khởi nguyên lúc Chúa mới tạo tác ra mọi sự. Đó mới là ý nghĩa của sự sống và mục đích tại sao Chúa tạo ra con người.

Trong quá khứ, ngài sống trong thiên đường của ngài. Và ngài đã tạo ra con người tốt đẹp theo như đúng bản sao của mình. Ban vào con người sự tự do ý chí, mọi sự có tốt có xấu để con người trải nghiệm. Với mong ước sau tất cả, con người sẽ nên giống ngài và tạo ra những thiên đường quanh cuộc sống mình như vương quốc của ngài. 

Được trải nghiệm những điều bất như ý, tiêu cực, xấu xí. Cũng là để qua đó, con người thấy được sự tốt đẹp của cái đối lập. 

Có thấp, ta mới biết được cao. Có khổ ta mới thấy được giá trị của hạnh phúc. Có trải qua đắng cay, ta mới thấy được vẻ đẹp của sự ngọt bùi. Có trải qua bệnh tật ta mới biết quý cái sức khỏe ban sơ. Có đi qua những ngày bất thường ta mới thấy giá trị của một ngày bình thường. Có trở nên lầm lạc, tội lỗi, xa cách Chúa ta mới thấy được sự tốt đẹp của bản tính Thiên Chúa và nhận ra Chúa ngay bên trong mình.

Nguồn gốc của tội lỗi trong câu chuyện Adam và Eve chỉ là một huyền thoại được con người tạo ra để cố gắng giải thích cho những thắc mắc mà trình độ của con người chưa lý giải được. Đời sống khổ cực ở trần gian này không phải do sự trừng phạt của Chúa với tội tổ tông. Nhưng đời sống đa dạng với nhiều hình thái và có vẻ tội lỗi này chỉ là một môi trường trải nghiệm mà con người lựa chọn dấn thân để được học hỏi mà trở nên trưởng thành, hiểu biết mà thôi.

Thiên Chúa tạo dựng con người

Mục đích sự sống dưới góc nhìn tỉnh thức

Thiên Chúa không phải là một đấng xa vời. Là một thực thể tách biệt. Nhưng chính chúng ta là những phần của Chúa. Chúa tạo ra ta ngay trong chính bản thể ngài. Và mỗi chúng ta đang hằng ngày tạo lên dáng dấp của Chúa.

Vì thế mới có việc chúng ta hợp nhất nên một chính là Chúa. Đó không phải là chuyện chỉ xảy ra ở thiên đường sau cái chết. Nhưng chúng ta chưa từng tách rời khỏi ngài. Vẫn đang trong sự hợp nhất với Chúa. Thế nên, mới nói mỗi chúng ta đều là hiện thân của ngài. Chỉ có tâm trí chúng ta là không ý thức được sự thật này. Luôn nghĩ mình tách rời với ngài. Nghĩ Chúa là ông vua nào đó trên những tầng mây. 

Thế nên, Chúa Giêsu mới nguyện cầu chúng ta được hợp nhất với Chúa. Không phải là đi lên thiên đàng xa xôi đâu đó để quy tụ với ngài. Mà điều cần làm là thay đổi tâm trí, phá vỡ nhận thức hạn hẹp và sai lầm cũ. Để ý thức được sự thật rằng ngay lúc này đây ta đang hợp nhất với Chúa rồi.

Thay đổi tâm trí, hiểu đúng về Chúa là cách giúp ta nhìn nhận cuộc sống khác đi. Thoát khỏi lối suy diễn cuộc sống đầy khổ đau, tội lỗi.

Vậy thì việc tạo ra con người với những trải nghiệm cuộc sống. Là nhằm mục đích để chính Chúa được trải nghiệm sự sống này. Mỗi sự đúc rút, mỗi cảm xúc và sự trưởng thành của chúng ta. Cũng tạo nên kinh nghiệm, cảm xúc cho Thiên Chúa.

Đó là lý do, thế giới có cái tiêu cực, tích cực. Có người xấu, người tốt. Có tội lỗi và sự bao dung. Ngài không cố gắng can thiệp để xóa đi mọi điều được con người cho là xấu xí, tiêu cực, thảm họa. Để khiến thế giới luôn tươi đẹp như thiên đàng. Để ngài không phải đau buồn, lo lắng với tội lỗi và sự lầm lạc của con người. Chúng đều nằm trong kiểm soát của Chúa. Là công cụ để con người được học tập, trải nghiệm. Tất cả tuân theo những định luật vận hành có sẵn trong giới hạn nhất định. Để luôn có công minh, công bằng.

Ngài đưa tới những đấng cứu rỗi như Giêsu,… để các ngài giúp con người có hiểu biết đúng đắn hơn. Trưởng thành trong nhận thức một cách nhanh chóng hơn. Có được sự thông tuệ và tốt đẹp từ chính hiểu biết và sau trải nghiệm của mình. Đáng tiếc là ta đã và đang hiểu sai những ẩn ý trong sự thông thái của chúa Giêsu.

Và qua tất cả, Thiên Chúa giúp con người được trải nghiệm chính mình trong bản thể cá nhân. Và thông qua chúng ta, Thiên Chúa được trải nghiệm chính ngài với cuộc sống đầy màu sắc, đa dạng ấy. Đó chính là lý do tại sao Chúa lại tạo ra con người.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *