Sự trừng phạt của Chúa có mâu thuẫn với bản tính yêu thương của ngài không?

sự trừng phạt của Chúa có thật không

Đối với đa số người đạo Thiên Chúa, niềm tin về sự trừng phạt của Chúa luôn là điều cần thiết để cuộc sống này có sự công minh và công bằng. Thể hiện sự công chính trong công cuộc cai trị của ngài. Tuy nhiên, liệu điều này có đi ngược với bản tính của Thiên Chúa là yêu thương vô điều kiện, từ bi và tha thứ?

Nội dung chính

Sự trừng phạt có cần thiết trong nước Chúa không?

Trong bất cứ chế độ cai trị nào của lịch sử loài người. Việc dùng các chế tài xử phạt, ban hành những luật pháp về sự thưởng phạt một cách nghiêm minh. Cũng có giá trị vô cùng hiệu quả để giữ trật tự cho xã hội. Giúp răn đe con người giảm thiểu những việc làm tiêu cực. Khuyến khích mỗi người biết làm việc tốt giúp ích cho đời.

Đây là sự công bằng cần có khi tâm trí và ý thức con người còn non yếu và hạn hẹp. Không kiểm soát được tâm trí và hành vi của bản thân. Dễ bị dẫn dắt bởi những danh lợi, sự hơn thua, chiếm hữu. Những dục vọng bản năng trong con người.

Đối với trí tuệ cao cả của Thiên Chúa mà nói, tâm trí đa số con người chỉ như những đứa trẻ. Ý thức chưa đủ khôn ngoan để thấu đáo với sự sống. Và hành vi còn đầy bộc phát và chưa thể tự kiểm soát được chính mình. Nhưng liệu sự trừng phạt nặng nề cho những đứa con nhỏ bé, với ý thức non yếu ấy có thỏa đáng. Tương tự với việc chúng ta không thể bắt những đứa trẻ lên 5, lên 6 của mình phải trả giá bởi những việc làm thiếu ý thức của nó. Dù có gây tổn hại to lớn thế nào với người khác.

Thiên Chúa có trừng phạt tội lỗi

Và bất cứ khi nào tâm trí bạn mở ra. Ý thức của bạn phát triển, có sự trưởng thành, có sự suy xét, chiêm nghiệm và phân tích. Bạn sẽ bắt đầu nhận thấy sự trừng phạt của Chúa với những đứa con nhỏ bé, thiếu hiểu biết của mình có gì đó không đúng. 

Những gợi ý sau sẽ giúp bạn trả lời được câu hỏi rằng, sự trừng phạt của Chúa là có thật hay không? Giúp bạn có một niềm tin đúng đắn hơn về Thiên Chúa cao cả của chúng ta.

Thứ nhất – Sự trừng phạt của Chúa phục vụ thế nào trong công cuộc sáng tạo của ngài?

Niềm tin của con người về sự trừng phạt của Chúa vốn không được miêu tả rõ ràng trong kinh sách.

Những hình thức trừng phạt của Thiên Chúa đa phần đã được thêm bớt bởi suy diễn từ chính tâm trí con người. Con người có xu hướng gán ghép suy nghĩ của mình cho người khác. Chúng ta luôn nghĩ chỉ có bạo lực mới giải quyết được bạo lực. Chỉ có tàn ác mới chấm dứt được cái ác. Và chúng ta cho rằng thần linh cũng phải như vậy.

sự trừng phạt của thiên chúa

Giới hạn tâm trí của chúng ta luôn tin rằng, sự sống chỉ có được công minh khi có thưởng phạt rõ ràng. Nên chúng ta cũng nghĩ Thiên Chúa cũng chỉ có thể làm như vậy để tạo ra công chính nước của ngài.

Niềm tin về trừng phạt khiến cho Thiên Chúa không còn là một đấng siêu việt, với trí tuệ cao cả. Nhưng lại bị giới hạn trong một hình thức cai trị có vẻ hạn chế. Và không thực sự khiến con người có sự thay đổi phẩm chất từ bên trong sau quá trình ấy.

Dường như ngài tạo ra sự sống chỉ để con người phải trải qua những khổ đau. Bày ra những thách thức để kiểm tra nhân phẩm con người. Lấy đó là căn cứ để phân loại những đứa con của mình vào thiên đường hay địa ngục.

Mục đích công cuộc sáng tạo của ngài có thực sự chỉ để phân loại những đứa con của mình? Con người có thực sự được nên giống Chúa là sự trí tuệ, thông thái, bao dung, yêu thương sau cái tiến trình ấy?

Chưa từng có một nhân chứng cụ thể nào chứng tỏ sự trừng phạt của Thiên Chúa là có tồn tại. 

Việc Chúa Giêsu dùng dụ ngôn cỏ lùng để ẩn ý về sự phán xét không phải là sự tuyên bố cho hình thức trừng phạt cụ thể của Thiên Chúa. Mà đó chỉ là một ẩn dụ cho ý nghĩa khác lớn lao hơn về bản chất linh hồn sau khi chết. Khi linh hồn phán xét được chính mình và loại bỏ được cái tôi tiêu cực khi về với thế giới linh hồn. Và biết được hoàn toàn sự thật. Đọc thêm tại đây.

Thứ hai – Sự đúng-sai, tốt-xấu vốn không thể phân định

Mỗi người đánh giá sự việc là đúng hay sai đều xuất phát từ góc độ rất chủ quan của chúng ta. Chúng ta thường chỉ thấy một chiều của vấn đề. Và dán nhãn hiểu biết hạn chế của mình để phán xét sự việc đó.

Một người lừa đảo, chiếm đoạt tài sản. Khiến cho người bị hại mất tiền. Ta thấy họ đáng nguyền rửa.

Nhưng qua đó, người bị hại chiêm nghiệm và thấy rằng, chính là do bản thân đã quá tham lam. Hoặc chính mình đã thiếu hiểu biết, quá dễ tin người, và thiếu tính cẩn trọng. Nhờ sự việc đó, người bị hại có được kinh nghiệm. Rèn luyện được tinh thần và trí tuệ sáng suốt, cẩn trọng hơn. Giảm bớt được những dục vọng quá vô độ với đời sống. Có được trí tuệ. Nhờ thế mọi công việc về sau thuận lợi, tốt đẹp hơn.

Một người chồng ngoại tình. Khiến vợ đau khổ. Ta sẽ cho rằng người chồng đáng bị lên án. Nhưng sau nỗi đau ấy, người vợ có động lực để thay đổi bản thân, nỗ lực xây dựng sự nghiệp cá nhân. Trở thành người thành công và giúp ích cho xã hội. Lấy được người chồng khác yêu thương mình hơn.

Trong những trường hợp này, ta thấy người lừa đảo vừa là người xấu, cũng vừa là người hữu ích. Người chồng ngoại tình vừa là chuyện đáng trách, lại hóa thành yếu tố quan trọng giúp chuyển hóa mọi sự được tốt đẹp hơn.

Và vậy thì, họ vốn không tốt cũng không xấu. Sự tốt xấu đều do đánh giá của mỗi người ở góc nhìn khác nhau mà thôi.

Mọi sự việc ở góc nhìn càng bao quát và rộng mở sẽ thấy nó vốn không đúng cũng không sai. Không tốt cũng không xấu. Sự tốt xấu chỉ là những đánh giá mang tính cá nhân bởi góc nhìn hạn hẹp, chủ quan và rất nhất thời.

Từ đó, ta sẽ thấy, với một Thiên Chúa có tầm nhìn bao quát, một sự thông thái cao cả. Ngài sẽ đánh giá sự việc gì là có ích hay có hại? Việc gì là tốt đẹp hay xấu xa?

Vậy ngài nên trừng phạt hay ban thưởng cho người lừa đảo và người chồng ngoại tình?

via GIPHY

Như chúng ta đều biết, Thiên Chúa đã tạo ra mọi sự nơi trần thế này. Tất cả đã được đặt trong những quy luật vận hành tinh vi. Ở đó, mọi sự diễn ra trong những giới hạn.
Thế nên, mọi thứ thực chất đều nằm trong kiểm soát của đấng tối cao – là Thiên Chúa.
Mọi việc đến với chúng ta là tốt hay xấu đều có ý nghĩa của nó. Để qua đó chúng ta được trải nghiệm mà rút ra những kinh nghiệm. Ngày thêm hiểu biết khôn ngoan và đạo đức. Và dần hoàn thiện để nên giống Chúa.
Không có gì là tốt hay xấu, cần dẹp bỏ hay cần lan tỏa. Mà chỉ có sự việc gì là có hiệu quả chuyển hóa cho cá nhân nào đó hay không mà thôi.
Đó là lý do, Chúa đã không cố gắng dẹp bỏ những thứ mà chúng ta cho là xấu xa hay ma quỷ. Với quyền năng của ngài thì việc đó chẳng khó khăn gì.
Nhưng với góc nhìn của trí tuệ, chúng đôi lúc là điều cần thiết để một số người biết thức tỉnh mà trưởng thành, có được kinh nghiệm. Và trở nên hiểu biết.
Những thứ mà bạn cho là xấu xa chỉ là do bạn tự đánh giá ngoại cảnh dựa trên tiêu chuẩn nhất thời của bản thân.
Vô thức dấn thân vào khía cạnh tiêu cực của nó. Tự khiến mình khổ sở khi chỉ nhìn vào cái góc độ đen tối của sự việc ấy.
Người thực sự khôn ngoan sẽ không đánh giá tình huống là tốt hay xấu. Nhưng biết nhìn ra cái khía cạnh lợi ích của nó với sự việc khác để tạo ra giá trị tốt đẹp cho mình và mọi người.  Rồi sống một cách tích cực.
Và chân lý đó cũng tương tự trong cả thế giới linh hồn sau cái chết. Vì “Ý Chúa thể hiện dưới đất cũng như trên trời”. Sự sống của linh hồn sẽ tiếp tục với tự do ý chí của nó.
Vì lẽ đó, sự thật là Chúa vốn dĩ không trừng phạt ai cả. Chính chúng ta hay linh hồn ta sẽ tự phán xét bản thân. Và sống với cái nhìn của mình. Xem mọi sự là cơ hội học hỏi để trưởng thành hay một sự trừng phạt của Chúa đều do ta được phép quyết định.
Ở đó, nếu biết nhìn nhận khía cạnh tích cực của mọi sự để hưởng lợi từ đó. Chính là lúc ta đã được Chúa ban thưởng. Hoặc chỉ tập trung vào điều tiêu cực,
Xem mọi sự như thách thức của Chúa, rồi oán trách thần linh. Thì chẳng khác nào chính bạn đang bị trừng phạt rồi.

Vì thế Chúa vốn dĩ không trực tiếp cần trừng phạt ai cả. Những thứ đều phụng vụ cho sự phát triển của con người. Chỉ có con người là biết nhận ra những kinh nghiệm, để mang lại ích lợi cho mình hay không mà thôi.

Thứ ba – Sự trừng phạt của Chúa mâu thuẫn với bản chất tha thứ, yêu thương vô điều kiện của ngài.

Bạo lực phải giải quyết bằng bạo lực. Sự tàn ác chỉ có thể chấm dứt bởi thứ như vậy. Sự trả thù là điều cần thiết để cho người đó có một bài học xứng đáng. Đó là suy nghĩ thông thường của con người với tâm tính đầy ích kỷ và nhỏ bé.

Chúng ta biết rằng những mối thù hận, sự trả đũa chỉ khiến những mối thù hận trở nên ngày càng kéo dài. Khiến cuộc sống trở nên nặng nề và đáng sợ. 

Đó là lý do cuộc sống ngày nay đầy bất an, mưu mô, đấu đá. Con người ngày càng phải cảnh giác lẫn nhau. Xã hội ngày càng mất nhân tính và suy thoái.

Chỉ có sự tha thứ mới là thứ có thể hoàn toàn chấm dứt được những oan gia trái chủ. Cảm hóa lòng người. Mới có thể khiến con người thức tỉnh, nhận ra cái tốt đẹp của thiện lương mà cải tà quy chính.

Là một đấng mà chúng ta ca tụng là bao dung, tha thứ, yêu thương vô điều kiện, với trái tim bao trùm cả vũ trụ. Thế thì, tại sao chúng ta lại cho rằng ngài rắp tâm tạo ra một nơi đáng sợ, chỉ huy ma quỷ để trừng phạt con người. Với những hành vi vốn không có căn cứ để phân định đúng sai?

Dùng bạo lực để uốn nắn những đứa trẻ chưa bao giờ là thứ khiến đứa trẻ được trở nên tốt đẹp thực sự. Bạo lực có thể giúp chúng ngoan ngoãn, nhưng ngoan ngoãn vì sợ hãi. Càng lớn, chúng sẽ càng có xu hướng dùng bạo lực để giải quyết vấn đề. 

via GIPHY

Nhưng khi chúng va vấp càng nhiều với cuộc sống. Dần dần chúng sẽ ngày càng trưởng thành, có trí tuệ, hiểu biết sự sống. Và thấy được sự tốt đẹp của sự đạo đức, thiện lương.

Thế nên, thực ra cuộc sống với đầy trải nghiệm đa dạng này vốn dĩ là tặng phẩm diệu kỳ của Chúa. Mọi quy luật đã được Chúa tạo tác và cho vận hành trong giới hạn của ngài. Mọi sự vốn dĩ đã luôn vận động trong công bằng về dài hạn. Và tất cả con người đều chỉ đang hỗ trợ nhau để cùng tiến hóa, ngày càng nên giống Chúa.

Đó mới là thứ cho thấy tình yêu Chúa chưa bao giờ thay đổi. Không có một điều kiện nào. Và luôn tha thứ, bao dung và công minh.

Đừng nghĩ rằng ai đó phải trả giá thì mới công tâm. Hãy dùng sự tha thứ để hóa giải mọi hận thù. Dùng trí tuệ rộng mở để thấy được vấn đề cách toàn diện.

Chúa hiện diện trong mỗi chúng ta. Và ta là hiện thân của Chúa. Là bản sao của ngài. Nên chính ta có quyền phán xét sự sống của mình trở nên như thế nào. Ta tự trừng phạt mình bằng cách dán nhãn sự tiêu cực cho vấn đề ấy. Hay tự rút ra kinh nghiệm để có được trí tuệ và ban thưởng cho mình. Chúa không hề trừng phạt ai như cách ta hình dung.

Sống trong day dứt, oán hận, thất vọng, mưu mô, lo lắng, bất an,… đã là chính mình tự trừng phạt bản thân như sống ở địa ngục. Sống trong thảnh thơi, tha thứ, lạc quan, trân quý hiện tại,… đã là chính bạn tự ban thưởng cho bản thân như sống ở Thiên đàng.

Thiên đàng hay địa ngục không phải nơi chốn xa vời. Mà chính là trạng thái tâm trí mỗi người nhìn nhận cuộc đời.

Tóm lại

Quan niệm và suy diễn về sự trừng phạt của Chúa, thông qua sự phán xét sau cái chết. Là thứ có ích lợi ở một mức độ nhất định. Khi tâm trí con người còn hạn hẹp. Và sống bằng bản năng. Qua đó, tạo ra trật tự cho xã hội.
Khi có thể vượt lên khỏi sự hạn hẹp đó. Ta sẽ biết rằng, sự trừng phạt hay ban thưởng trong cuộc sống này, hoặc trong thế giới linh hồn đều do bởi cách tâm trí ta nhìn nhận những sự việc.
Chưa có một bằng chứng nào cho thấy Chúa trực tiếp trừng phạt chúng ta.
Tuy nhiên, không có nghĩa chúng ta có thể an tâm mà làm mọi sự sai trái. Khi có trí tuệ thực sự sáng suốt. Có hiểu biết đúng đắn. Bạn sẽ biết rằng, chỉ có sự tử tế, đạo đức mới có thể giúp bản thân có được cuộc sống bình an, tự tại, tốt đẹp thực sự.
Ắt hẳn chúng ta sẽ lựa chọn rèn dũa cho mình phẩm chất như vậy. Đó là sự lựa chọn tự chủ của người khôn ngoan và trưởng thành đích thực.

Vạn sự tại tâm! Bạn nghĩ sao về các lý giải này?

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *