Phúc cho ai không thấy mà tin hiểu sao cho sáng suốt

phúc cho những ai không thấy mà tin

“Phúc cho ai không thấy mà tin” là câu lời Chúa rất quen thuộc với tín hữu Kitô giáo. Với một đấng đầy thông thái và trí tuệ là đức Giêsu, thì chắc chắn đây không đơn thuần là kêu gọi con người tin vào Thiên Chúa, vào Giêsu vô điều kiện, một cách mù quáng. Và vậy thì, ta nên hiểu câu nói trên như thế nào? Và việc tin vào đức Giêsu mang lại phúc lạc, ơn ích cụ thể ra sao?

Nội dung chính

Trích dẫn lời chúa Phúc cho ai không thấy mà tin

Một người trong Nhóm Mười Hai, tên là Tôma, cũng gọi là Ðiđymô, không ở với các ông khi Ðức Giêsu đến.

Các môn đệ khác nói với ông: “Chúng tôi đã được thấy Chúa!”. Ông Tôma đáp: “Nếu tôi không thấy dấu đinh ở tay Người. Nếu tôi không xỏ ngón tay vào lỗ đinh và không đặt bàn tay vào cạnh sườn Người, tôi chẳng có tin.”

Tám ngày sau, các môn đệ Ðức Giêsu lại có mặt trong nhà. Có cả ông Tôma ở đó với các ông. Các cửa đều đóng kín. Ðức Giêsu đến, đứng giữa các ông và nói: “Chúc anh em được bình an.” 

Rồi Người bảo Tôma: “Ðặt ngón tay vào đây, và hãy nhìn xem tay Thầy. Ðưa tay ra mà đặt vào cạnh sườn Thầy. Ðừng cứng lòng nữa, nhưng hãy tin.” 

Ông Tôma thưa Người: “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con!”

Ðức Giêsu bảo: “Vì đã thấy Thầy, nên anh tin. Phúc cho ai không thấy mà tin!”.

Phúc cho ai không thấy mà tin
Đức Jesus xuất hiện trước Thomas

Niềm tin của hầu hết người Kitô hữu đang như thế nào?

Trong tháng ngày giảng dạy của đức Giê su, ngài rất thường dùng các dụ ngôn để truyền đạt. Chúng là những câu chuyện có các hình ảnh ẩn dụ, ngôn từ, cách đổi ngôi xưng hô vô cùng khó hiểu. Là một đấng với trí tuệ thông thái. Cách thức của ngài chứa ý nghĩa sâu sắc và kích thích nhận thức con người hoạt động để giải nghĩa các câu chuyện đó thành các ý nghĩa khác nhau. Mà nó trở nên phù hợp với mức độ nhận thức và hiểu biết của người ấy.

Chính vì vậy, khi niềm tin của người nào đó tiêu cực, lệch lạc. Thì người ta sẽ hiểu các lời giảng của đức Giêsu theo chiều hướng bi quan, sai lạc và cố chấp.

Với sự thông tuệ, sáng suốt, thì “Phúc cho ai không thấy mà tin” của đức Giê su chắc chắn không phải là sự kêu gọi con người tin vào ngài vô điều kiện. Hay tin một cách mù quáng, thiếu lý trí. Vì niềm tin mà không có trí tuệ, tin mà không hiểu thì đó chỉ là sự mê muội, là mê tín dị đoan.

Và thật không may, là giáo hội đang hướng con người đến niềm tin ấy. Bằng việc kêu gọi con người phải tin vào Thiên Chúa dù cho bất cứ giá nào. Tin tuyệt đối vào giáo hội. Vì đó là con đường duy nhất con người được cứu rỗi. Được chạm đến cuộc sống đời đời nơi nước trời sau cái chết. Trong khi, các hiểu biết của giáo dân về Thiên Chúa thì lại mất mơ hồ, mông lung dù có trải qua nhiều năm được học giáo lý.

Chính vì lẽ đó, đa số người giáo dân đều tin Thiên Chúa trong mơ hồ. Người ta đến với nhà thờ, nhà thánh chủ yếu vì 3 lý do chính:

  1. Vì sự sợ hãi: nếu không đến nhà thờ, tin vào chúa thì sẽ bị trừng phạt nơi địa ngục sau khi chết.
  2. Vì tham lam: mong cầu những phúc lạc, hồng ân từ thần linh, Thiên Chúa.
  3. Vì thói quen, trách nhiệm: sự ràng buộc của gia đình từ nhỏ, hay trong hôn nhân.

Phúc cho ai không thấy mà tin là gì

Và ít có ai đến nhà thờ vì thực sự có một đức tin chân thành, có tình yêu, một sự rung cảm với Thiên Chúa cả. 

Nguyên nhân của niềm tin sáo rỗng, một tình yêu hình thức xuất phát từ việc vì người ta thực sự không biết và không hiểu Thiên Chúa thực chất là như thế nào. Ta không thể yêu điều mà mình không hiểu.

Hầu hết con người đều nghĩ rằng, Thiên Chúa là một ông vua nào đó trên nước trời. Hằng ngày nhìn xuống thế gian để kiểm soát con người. Rồi khi chết đi, ông vua ấy đem người đó ra phán xét tội lỗi đã phạm. Và quyết định tống xuống địa ngục, luyện ngục để thanh tẩy. Hay được lên Thiên Đàng. Vì tưởng tượng đó, người ta mới vì sợ hãi mà đem lòng tôn sùng Thiên Chúa.

Thiên Chúa các bạn tôn thờ là ai đó khác đầy phân biệt, giới hạn, giận dữ. Chứ không phải là Thiên Chúa yêu thương vô điều kiện, bao dung và nhân từ.

Trừng phạt bằng bạo lực nơi địa ngục không phải là cách duy nhất của một đấng yêu thương, siêu việt, khôn ngoan có thể làm để khiến một người thay đổi. Trở nên tốt đẹp, đạo đức, trí tuệ hơn.

Người cha không thể khiến đứa con mình tốt đẹp hơn nhờ roi vọt. Điều đó chỉ tạo nên một đứa con nghe lời mình trong sợ hãi. Và nó có xu hướng dùng bạo lực để giải quyết hầu hết các vấn đề. Đứa con chỉ thực sự trưởng thành, tốt đẹp hơn khi nó dấn thân vào sự sống mà trải nghiệm đủ các đắng cay, ngọt bùi của cuộc đời. Rồi rút ra cho mình kinh nghiệm. Và tự chủ chọn cho mình sự tử tế, khôn ngoan, sáng suốt, đạo đức.

Thiên Chúa đã cho con người một thế giới đầy sự giàu có, đa dạng, cùng các quy luật vận hành trong đó. Để tạo ra vô vàn tình huống giúp mỗi người được trải nghiệm. Qua đó, đạt được sự trưởng thành, trí tuệ một cách đúng nghĩa. Cả về thể xác lẫn tâm hồn. Đó là mục đích ngài tạo ra sự sống.

Giống như cha mẹ. Sinh con ra, sẽ cho con những điều kiện tốt nhất để nó học tập. Ngày càng trưởng thành giống mình hay hơn mình. Chứ không phải là xem nó có vượt qua thách thức. Kiểm tra nhân phẩm nó mà được hưởng gia sản. Hay cần đày đọa khỏi dòng tộc.

Nhưng tiếc rằng, đa số con người đều xem cuộc sống mà chính Chúa trao ban chẳng khác nào là bể khổ. Là nơi phải vượt qua thách thức của Chúa. Để nếu chịu đựng đủ giỏi sẽ được ban thưởng cho nước trời. Nơi mà chính mình cũng không biết có thật hay không sau khi chết. Rồi bản thân cứ hoài yếu đuối và kém cỏi.

via GIPHY

Việc cho con người được cơ hội sinh ra 1 lần. Rồi xem nhân cách người đó trong kiếp sống ấy thế nào. Và phân loại vào hỏa ngục, luyện ngục hay thiên đường. Là niềm tin về Thiên Chúa hết sức giới hạn. Chúng chỉ cần thiết cho những con người với hiểu biết còn hạn chế, không thể kiểm soát suy nghĩ và hành vi của mình. Giúp răn đe họ tránh làm việc xấu, giữ trật tự xã hội một cách tạm thời. Mà nó thì không thể khiến tinh thần của con người được tiến hóa hơn.

Hiểu “Phúc cho ai không thấy mà tin” một cách đúng đắn

Hầu hết những điều chúng ta tin về Thiên Chúa đều không xuất phát từ cảm xúc, từ nhận thức, từ trí tuệ của chính mình. Niềm tin của chúng ta được hình thành chủ yếu do bởi ảnh hưởng của những người xung quanh. Bởi tư tưởng chủ đạo của giáo hội áp đặt từ tấm bé. Và không phải điều gì từ giáo hội cũng chính xác và phù hợp hoàn toàn.

Chúng ta không thực sự tìm hiểu Thiên Chúa là gì. Chúng ta nghĩ rằng, đã là tâm linh thì sự logic không có nghĩa lý. Và chúng ta hoàn toàn tin theo những điều người khác tin và nói. Chúng ta đã không dùng nhận thức và trí tuệ của mình để có được chính kiến.

Bạn nghĩ bản thân mình không hề bị hiệu ứng đám đông, không bị thao túng tâm lý bởi tổ chức nào cả. Nhưng bạn lại tin tôn giáo của mình với cách thức không khác gì những thứ ấy.

via GIPHY

Và bạn thân mến, niềm tin không có trí tuệ, thì đều là mê muội, là mê tín dị đoan. Chỉ khi bạn nâng nhận thức của mình lên cao hơn, mở tầm nhìn của mình ra rộng hơn. Bạn dám tự mình tìm tòi, khám phá, không theo khuôn khổ, giới hạn nào cả. Để bản thân trở nên hiểu biết bởi chính trải nghiệm của mình, bởi chính nhận thức của mình về đạo, về Thiên Chúa. Đức tin của bạn lúc này với Chúa xuất phát từ chính kiến của bản thân bạn.

Lúc đó bạn không những không phủ nhận tôn giáo, hay rời bỏ đạo, rời bỏ Thiên Chúa. Nhưng bạn có một niềm tin vào Thiên Chúa với rung cảm đích thực từ trái tim mình sau sự hiểu biết. Bạn thực sự tin vào Thiên Chúa dù cho ngài không xuất hiện trước mắt bạn. 

Đọc thêm Tại sao chân lý tôn giáo đều là một

Niềm tin tạo ra hành động. Hành động tạo thành hiện thực. Thế nên, niềm tin đúng đắn có sức mạnh diệu kì đối với cuộc sống của bạn. Niềm tin mạnh mẽ sẽ giúp cuộc sống của bạn ngày càng thay đổi theo chiều hướng của niềm tin ấy. 

Đó là lý do nếu bạn luôn tin rằng mình kém cỏi. Niềm tin ấy sẽ kìm chế mọi hành động của bạn. Và cứ dẫn lối để cuộc sống của bạn chỉ hoài hèn mọn. Thế nên, hãy hình thành cho bản thân những niềm tin đúng đắn, tích cực và lạc quan về Chúa. Và về chính mình. Để cuộc sống của bạn thay đổi một cách chủ động, có ý thức. Trở nên tốt đẹp một cách vững bền.

Phúc lạc không phải từ sự tin tưởng mà không xem xét. Mà phải là ngược lại, chính sự hiểu biết tạo ra tin tưởng mới là phúc lạc.

Khi bạn hiểu biết đúng đắn, thì bạn có thể cảm nhận và quy phục trước chân lý của Chúa mà không cần phải kiểm chứng bằng mắt. Bạn thấu suốt trật tự vận hành sự sống mà Chúa đã đặt vào. Nhờ vậy, bạn biết sống sao cho đúng với quy luật. Nhờ thế, được thuận lợi, tốt lành hơn. Đó mới là ơn phúc thực sự trong câu nói: “Phúc cho ai không thấy mà tin”.

Phương pháp xây dựng niềm tin Thiên Chúa đến từ Giê su

Người có đạo đều tin rằng đức Giêsu đến thế gian để cứu chuộc con người khỏi tội lỗi. 

Nhưng thật ra mà nói, mỗi người chúng ta vẫn phải tự chịu trách nhiệm về tội lỗi của mình. Về những điều mình đã làm. Và chúa Giêsu chẳng hề đứng ra nhận tội thay ai cả.

Chúa Giêsu cũng chẳng trực tiếp lập ra tổ chức tôn giáo để yêu cầu con người đến nhà thờ nhà thánh. Rồi hứa rằng chăm chỉ thực hiện các nghi lễ thì sẽ được nhận những hồng ân.

Tất cả sứ mệnh của ngài là mang đến cho con người những bài học. Những chân lý thông qua sự giảng dạy. Thông qua tấm gương đời sống của ngài. Thông qua sự nhân từ, không oán trách trước cái chết. Ngài không trực tiếp cứu ai cả. Ngài chỉ hướng dẫn con người cách thức để mỗi người tự cứu lấy mình, tự thay đổi chính mình. Đó là cách chúa Giêsu su cứu rỗi cho chúng sinh.

Ngài không phải chết thay để thế mạng ta. Chỉ cần tin vào lý thuyết đó sẽ cứu ta khỏi địa ngục và tới được thiên đàng sau cái chết. Mà thật ra, mọi nỗ lực của Ngài là đang giúp ta thoát khỏi cái tâm trí coi cuộc đời là địa ngục. Rồi nhận ra thiên đường chính là cuộc sống này.

Đọc thêm để biết đức Giê su có gì khác với Thiên Chúa tại đây.

Bạn thờ phượng, tôn vinh đức Giêsu mà bản thân chẳng hề nhận ra được gì từ những truyền đạt của ngài. Chẳng thể thay đổi cái bản chất mưu mô, ích kỉ, tham lam, tranh đấu, toan tính, than trách, đổ lỗi, dằn vặt, khổ sở…của chính mình. Thì việc suốt sắng thờ phượng vốn không hề có chút nghĩa lý. Và công cuộc vĩ đại của ngài chưa hề có tác dụng gì tới bạn.

Khi phân tích, nâng nhận thức của mình lên cao hơn bạn sẽ nhận ra rất nhiều chân lý sự sống trong các dụ ngôn, bài giảng của ngài. Và khi tự phân tích bạn sẽ thấy ý nghĩa bên trong đó sẽ khác rất nhiều với lý giải của giáo hội. Bạn sẽ nhận ra phương cách ngài đã đưa đến. Để giúp con người thoát khỏi cái ảo giác khổ sở của cuộc sống. Bạn tỉnh thức khỏi sự u mê trong đời sống này. Tự thay đổi chính mình trở nên thông tuệ hơn, đạo đức hơn, yêu thương hơn, bao dung hơn, lạc quan hơn… Ngày nên giống người cha của chúng ta là Thiên Chúa.

Đó mới là lúc đức Giêsu đã hoàn tất sứ mệnh và cứu rỗi được cuộc sống của bạn. Khi trí tuệ bạn rộng mở hơn, ý nghĩ sẽ dẫn lối để hành vi của bạn có những lựa chọn sống tốt lành hơn. Bạn nhìn nhận cuộc sống ở góc độ tích cực. Tự bạn sẽ nhận ra, chính thiên đường là cuộc sống này.

Ơn phúc Chúa trao vô cùng cao cả. Không hề phân biệt mà luôn đổ tràn cho tất cả chúng ta. Chỉ là tâm trí ta bị che khuất bởi những niềm tin tiêu cực nên không nhận ra mà thôi.

ý nghĩa câu phúc cho ai không thấy mà tin

Tóm lại

Phúc cho ai không thấy mà tin không phải là để kêu gọi con người tin vào Thiên Chúa, tin vào đạo vô điều kiện, không cần kiểm chứng. Niềm tin không có trí tuệ chính là sự mê muội. Nhưng khi tin vào Thiên Chúa, vào Thượng đế bằng một nhận thức có sự học hỏi, tìm hiểu. Bằng trí tuệ, bằng chính kiến và xúc cảm của chính mình, bạn có thể thực sự dùng những tinh túy của tôn giáo, của giáo lý, của lời Chúa để thay đổi bản thân.

Niềm tin lạc quan và tích cực hơn sẽ tạo nên thực tại tốt đẹp hơn như luật tự do ý chí. Để bạn có một cuộc sống chan hòa, yêu thương, bao dung, sẻ chia và thịnh vượng hơn. Đó mới chính là phúc lạc có được từ niềm tin vào Thiên Chúa mà đức Giêsu muốn truyền tải cho bạn qua công cuộc vĩ đại của ngài.

Bạn nghĩ sao về điều này?

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *