Tiền bạc trong bài giảng chúa Giê su

kinh thánh dạy về tiền bạc của cải

Trong những năm tháng giảng dạy của đức Giê-su. Ngài đã dạy về giá trị tiền bạc, của cải thông qua nhiều dụ ngôn. Cùng xem trích đoạn kinh thánh dạy về tiền bạc của cải dưới đây.

Nội dung chính

Phúc Âm: Mt 6, 24-34

“Các con chớ áy náy lo lắng về ngày mai”.

Thầy bảo các con: Chớ áy náy lo lắng cho mạng sống mình lấy gì mà ăn. Hay cho thân xác các con lấy gì mà mặc. Nào mạng sống không hơn của ăn, và thân xác không hơn áo mặc sao?

“Hãy nhìn xem chim trời, chúng không gieo, không gặt, không thu vào lẫm. Thế mà Cha các con trên trời vẫn nuôi chúng. Nào các con không hơn chúng sao? Nào có ai trong các con lo lắng áy náy mà có thể làm cho mình cao thêm một gang được ư?

Còn về áo mặc, các con lo lắng làm gì? Hãy ngắm xem hoa huệ ngoài đồng coi chúng mọc lên thế nào? Chúng không làm lụng, không canh cửi. Nhưng Thầy nói với các con rằng: Ngay cả Salomon trong tất cả vinh quang của ông. Cũng không phục sức được bằng một trong những đoá hoa đó. Vậy nếu hoa cỏ đồng nội, nay còn, mai bị ném vào lò lửa. Mà còn được Thiên Chúa mặc cho như thế, huống chi là các con, hỡi những kẻ kém lòng tin.

Vậy các con chớ áy náy lo lắng mà nói rằng: “Chúng ta sẽ ăn gì, uống gì hoặc sẽ lấy gì mà mặc? Vì chưng, dân ngoại tìm kiếm những điều đó. Nhưng Cha các con biết rõ các con cần đến những điều đó. Tiên vàn các con hãy tìm kiếm nước Thiên Chúa và sự công chính của Người. Còn các điều đó Người sẽ ban thêm cho các con. Vậy các con chớ áy náy lo lắng về ngày mai. Vì ngày mai sẽ lo cho ngày mai. Ngày nào có sự khốn khổ của ngày ấy”.

Đức Giê-su đã lấy ví dụ để minh chứng rằng thế giới mà chúng ta đang sống đã được cung cấp đủ. Mà ở đó mọi sinh vật có một cuộc sống rực rỡ, đẹp đẽ nhất. Chẳng cần lo lắng về việc mưu sinh, tích lũy tiền bạc. Điều khiến con người luôn thiếu thốn, vật lộn chính là việc thiếu đi niềm tin.

Nhưng nhìn lại cuộc sống, chúng ta thấy một sự thật phũ phàng rằng, nếu chúng ta ngừng kiếm tiền. Nếu chúng ta là người lao động chỉ đủ ăn hằng ngày. Khi ngưng làm việc. Chúng ta sẽ đói, con cái, người thân chúng ta sẽ thiếu thốn. Thậm chí không thể trả được hàng tá hóa đơn hàng tháng. Chúng ta không thể chỉ lo cơm áo cho từng ngày. Vì nếu một biến cố hay một người thân bị bệnh. Hẳn chúng ta cũng cần một khoản tiền tích lũy để chi trả cho những biến cố này.

Vậy, thông qua dụ ngôn, phải chăng đức Giê-su có hàm ý khác. Hay ngài đã không hiểu được tình cảnh cuộc sống hiện đại. Rằng thực ra hiện tại, cuộc sống đã khó khăn hơn cái thời nguyên thủy nhiều rồi.

Tình trạng tiền bạc trong bối cảnh hiện đại

Vậy tại sao cuộc sống của chúng ta lại ngày một trở khó khăn? và sự bận rộn với công việc mưu sinh lại trở nên tất yếu?

via GIPHY

Bạn có nhận ra rằng ở cuộc sống hiện đại, bạn có nhu cầu chi tiêu hơn quá khứ rất nhiều. Điển hình ta thấy chi phí nuôi một đứa trẻ ngày nay cao hơn gấp nhiều lần so với cách đây 20 năm. Chúng ta cần chi tiêu cho nhiều nhu yếu phẩm hơn: bỉm (1 thứ mà trước đó chỉ là vài mảnh vải lót), sữa công thức (thay cho sữa mẹ hay sữa ngũ cốc), các loại cháo được thêm vào nhiều hơn các loại chất dinh dưỡng mắc tiền, những loại đồ chơi…

Hơn thế, chúng ta phải trả các hóa đơn hàng tháng mà trước kia chúng ta không hề biết tới. Như tiền nước, tiền mạng internet, tiền vệ sinh, tiền điện. Tiền cho những bộ quần áo thời thượng hơn, những chiếc túi thời trang hơn, nhu cầu ăn ngon hơn, các buổi tiệc phát sinh ngày càng nhiều…. Phải có thêm máy lạnh trong căn phòng chật chội, giữa tiết trời ngày thêm nóng bức. Cuộc sống hiện tại ngày càng có nhiều gánh nặng.

Thực ra mà nói, chúng ta đang tiêu dùng vượt xa so với nhu cầu cơ bản là tồn tại.

Quan sát những loài sinh vật khác ở hiện tại, chúng không có nhu cầu cao hơn so với ngày còn sơ khai. Ví dụ một cây hoa cũng chỉ cần một phần đất, một lượng nước không đổi, một lượng ánh sáng và chất dinh dưỡng không hề phải cao hơn.

Hơn thế, chúng ta đang sống trong một xã hội mà tài sản là thước đo giá trị của con người. Người có nhiều tiền bạc, của cải là người có tiếng nói hơn, được tôn trọng hơn. Cuộc sống được đảm bảo, an toàn và tiện nghi hơn. Chính vì thế người ta không ngừng kiếm tìm, tranh giành, đấu đá nhau để có được nhiều hơn. Sở hữu những thứ giá trị hơn. Chấp nhận sự bận rộn không điểm dừng để không bị xã hội này bỏ lại.

Đó chính là điểm khác biệt khiến chúng ta cần phải vật lộn. Chúng ta có nhu cầu cuộc sống cao hơn và ham muốn ngày càng nhiều hơn.

Lối mòn tư duy về tiền bạc của cải của con người

Ngay khi lọt lòng chúng ta đã được đặt vào cuộc sống có sẵn những niềm tin phổ biến. Tất cả những khía cạnh của truyền thông, giáo dục, chính trị, văn hóa, giải trí đều định hướng tâm trí chúng ta đi theo một lối sống. Là cống hiến cho nền công nghiệp. Chiếm hữu về mình nhiều nhất có thể. Rồi được chi tiêu thật nhiều cho những thứ ngày càng tối tân, hiện đại.

Đó chính là hình mẫu cuộc sống được khuyến khích. Chỉ có lối sống đó mới mang lại viên mãn.

Mục đích của nền giáo dục dường như là để tạo ra một người lao động chăm chỉ.

Nền kinh tế của toàn địa cầu từ hàng ngàn năm nay đã phát triển thành một mạng lưới. Mà ở đó nó tiến tới sự xóa bỏ việc tự cung tự cấp. Để hình thành lối sống phụ thuộc lẫn nhau. Tất cả ngành nghề có những sợi dây chằng chéo. Chỉ cần một điểm đứt gãy, toàn bộ nền kinh tế và cuộc sống con người bị đảo lộn.

Ví dụ như chỉ cần ngành vận chuyển ngưng hoạt động. Toàn bộ nền kinh tế tê liệt. Cuộc sống dường như không thể tiếp diễn.

Nền kinh tế cần đạt được chỉ số GDP ngày càng cao hơn. Xây dựng thêm các thành phố lớn, các khu công nghiệp.

Ta gọi đó là sự phát triển. Nhưng ít khi ta tự hỏi sự phát triển này có thực sự mang đến lợi ích đích thực cho cuộc sống chính chúng ta hay không.

Con người ngày càng xa rời việc sống giữa thiên nhiên. Chúng ta hạn hẹp mình trong những khối bê tông. Những cái hộp. Và tất cả mọi nhu yếu phẩm nhỏ nhất cần phải bỏ tiền đi mua từ những nhà tư bản.

Cuộc sống con người được định hướng dẫn dắt vào chỗ bắt buộc phải tiêu xài. Ngày càng nhiều hơn. Vì thế, chúng ta không được phép dừng lao động. Bằng cách làm việc ngược lại cho các ông chủ ấy.

Khi làm nhà bằng những khối bê tông liền sát nhau. Chúng ta bắt buộc phải dùng đến máy lạnh. Khi dùng đến mỹ phẩm, bạn bắt buộc phải dùng kem chống nắng, mỹ phẩm làm sạch da khác,…. Những nhu cầu kéo theo dài bất tận trong thứ gọi là sự phát triển và văn minh hiện đại này.

Tiến trình này khéo léo đến nỗi rất ít người ý thức được sự thao túng mà mình đang dấn thân vào. Để cuối cùng mang lại lợi nhuận khổng lồ cho giới tinh hoa cầm quyền.

Đó là lý do chỉ lượng nhỏ người trên thế giới lại nắm đến 80% tài sản hữu hình của toàn bộ nhân loại.

Khoảng cách giàu nghèo ngày càng chênh lệch. Cuộc sống con người chỉ ngày thêm hối hả, vất vả, khốn khổ.

Con người cố gắng đạt được cái lợi trước mắt mà không thấy được hậu quả lâu dài của những việc mình làm.

Sự phát triển dường như đang phá hủy thiên nhiên, môi trường. Bầu khí quyển đã bị ô nhiễm nặng nề. Khí hậu cũng trở nên khắc nghiệt hơn dưới sự thay đổi của môi trường. Dẫn tới sự suy yếu của sức khỏe.

Lối sống vội vã, áp lực, ngột ngạt, thiếu tiếp xúc với tự nhiên. Càng khiến hệ miễn dịch bị hủy hoại. Tạo ra những căn bệnh mới, dịch bệnh dễ lây lan. Để rồi chúng ta phải chi tiêu nhiều hơn cho ngành y tế.

Đó là lý do, ngành y tế luôn ngày càng trở nên phát triển hơn.

Có bao giờ bạn từng nghĩ đến tương lai những đứa con của mình. Theo thời gian, sự lo lắng của người cha mẹ sẽ nặng nề hơn. Vì trong tiềm thức chúng ta đều biết những đứa con mình sẽ phải gánh chịu hậu quả của môi sinh bị hủy hoại sau sự sản xuất và tiêu xài của chúng ta. Cuộc sống tương lai khắc nghiệt, hối hả hơn. Phụ thuộc hơn. Tài nguyên hiếm hoi hơn. Đó có phải là tương lai đáng để đi tới không?

via GIPHY

Lối sống mang lại sự đủ đầy, mạnh khỏe

Sự hiện đại và giàu có không phải là điều xấu. Và đời sống chan hòa với thiên nhiên cũng không có nghĩa là nó thiếu đi sự văn minh, hiện đại. Vấn đề chỉ là sự lựa chọn. Và đừng hạn chế chính mình bởi những niềm tin hạn hẹp. Chúng ta vẫn có thể kết hợp cả hai cho một cuộc sống lành mạnh, tự do hơn.

Việc thiếu niềm tin chúa Giêsu nhắc đến. Mà khiến chúng ta luôn phải lo lắng cho cuộc sống này, không đơn thuần là thiếu đi đức tin vào Thiên Chúa. Tin vào Chúa không có nghĩa là phải thờ phượng, thờ cúng. Dành thời gian ngày đêm cầu nguyện. Thì tự Chúa sẽ mang đến tất cả những thứ bạn cần.

Mà chính xác đó là sự hạn hẹp trong niềm tin thông thường. Giới hạn cái nhìn của chính mình một cách cố chấp với cái lý tưởng về công việc, cuộc sống. Là chạy đuổi theo một cách mê muội với cái lợi ích trước mắt. Với góc nhìn chủ quan. Mà không nhìn ra được những thứ ta có sẵn. Những lý tưởng cuộc sống mang lại lợi lạc đích thực. Chính là hồng ân mà Thiên Chúa đã ban trải đầy trên hành tinh này.

Để bản thân bị dẫn dắt bởi xã hội bên ngoài. Không biết lấy lại ý thức tự chủ. Tự khiến mình khổ đau, vất vả, lo sợ. Rồi lại quay về oán trách số phận, oán trách Thiên Chúa. Oán giận thế giới.

Đấng tạo hóa đã sáng tạo ra địa cầu, mọi sinh linh và quy luật vận hành cho nó một cách rất hoàn hảo. Để mọi sinh mệnh đều trù phú, tươi đẹp qua thời gian.

Chỉ cần dừng lại, quan sát 1 chút, dòng chảy sự sống của những sinh mệnh khác luôn phồn thịnh, tự do một cách đáng ước ao. Con người nếu biết sống hòa thuận với tự nhiên. Nhận ra giá trị của những thứ có sẵn. Ngưng cái tham vọng chiếm hữu thiên nhiên, bắt mọi thứ phụng sự mình. Thì con người vẫn luôn có đủ thực phẩm, những thứ để tạo nên cuộc sống hạnh phúc, vui vẻ.

Cuộc đời chúng ta hết sức là đẹp đẽ. Môi trường ta đang sống hết sức là giàu có. Chỉ tiếc là tâm trí chúng ta bị dẫn dắt bởi niềm tin về sự thiếu thốn, bất toàn, chiếm hữu, hơn thua. Ảo tưởng về những nhu cầu sống vô độ. Nên chẳng mấy ai nhìn thấy được giá trị của thực tại.

Giê-su

Thiên nhiên mà Thiên Chúa ban cho con người giàu có hơn những gì bạn có thể tưởng tượng. Nền nông nghiệp vốn dĩ có thể nuôi sống một cách dư giả toàn bộ nhân loại một cách dễ dàng. Tình trạng đói khát diễn ra chỉ bởi sự độc chiếm của số ít con người. Sự phân phối không đều của dòng chảy tài nguyên. Định hướng phát triển những ngành công nghiệp mà không phục vụ cho số đông, không thực sự cần thiết.

Cuối cùng thì, những sự khốn khổ, thiếu thốn trong cuộc sống này xuất phát từ bản tính tham lam của chúng ta. Từ cái ích kỷ của mỗi người. Từ cái tâm trí thiếu minh mẫn để bị dẫn dắt theo số đông.

Từ việc, chúng ta không biết nhận ra cái sự tốt đẹp sẵn có. Chúng ta không biết nhận ra và tin vào những hồng ân của Chúa. Chính là cái dòng chảy tự nhiên của địa cầu này. Chỉ vì cái lợi ngắn hạn trước mắt, rồi chạy theo dục vọng mà chính tay phá hủy hành tinh này. Tự khiến cuộc sống chính mình, con cháu mình rơi vào những bể khổ.

Bỏ bớt ham muốn vô độ với tiền bạc và sống đơn giản. Bạn nhận ra nhu cầu cuộc sống vốn dĩ không cần quá nhiều như truyền thông đang cố gắng đưa vào tâm trí bạn. Để kích thích bạn tiêu dùng. Và rồi bạn phải tiếp tục chịu đựng làm việc cho tư bản để có tiền duy trì được cuộc sống phụ thuộc ấy.

Tiền bạc của cải chỉ nên là phương tiện của đời sống chứ không nên là tất cả.

Điều này cũng không có nghĩa rằng, tất cả trong chúng ta đều nên quay về ăn lông, ở lỗ. Sống cuộc đời kham khổ. Nhưng là biết tiết chế lòng tham, nhận ra cái hạnh phúc của những điều đang ngay cạnh mình. Ta vẫn có thể sống trong sự hiện đại nhưng bớt điên cuồng tiêu xài hơn. Sống một cách minh mẫn. Bớt bị thao túng hơn để bản thân không phải chịu đựng cuộc sống ngày thê, vất vả, khổ sở, vật lộn.

Người đã có được trí tuệ, và nhận thức rộng mở sẽ nhìn ra được những cách sống mới khôn ngoan, tự do và viên mãn thực sự.

Vậy thì

Dụ ngôn mà ngài Giê-su giảng dạy chẳng hề lỗi thời qua thời gian. Giá trị của nó vẫn luôn phù hợp. Khi không bị cuốn đi bởi cuộc chạy đua vật chất nặng nề. Bạn nhận ra sự giàu có của tạo hóa. Sự phóng khoáng của Thượng đế ban cho Trái đất này. Thoát khỏi đám mây che mắt mình bao lâu nay. Ý thức được ý nghĩa của vật chất. Thoát khỏi cái cảm giác bất toàn, thiếu thốn. Nhận ra giá trị đích thực của cuộc sống, để sống trong an vui, sẻ chia, tự do và hạnh phúc.

Giảm bớt nỗi lo lắng về tiền bạc của cải. Bạn bắt đầu ý thức được mục đích của cuộc sống vượt lên trên những mưu cầu vật chất. Bắt đầu ý thức nuôi dưỡng phần tâm hồn, linh hồn của mình trở nên sống động, nhạy bén. Việc trở về nuôi dưỡng phần tâm hồn, linh hồn không chỉ để bạn làm đẹp lòng Chúa. Đây là việc có thể mang đến cho bạn sự khôn ngoan, trí tuệ thông suốt. Từ đó, nắm lấy quyền kiểm soát cuộc sống của chính mình. Tạo ra cho mình một đời sống thịnh vượng, tự do và luôn no ấm.

Vạn sự tại tâm. Chúc bạn an vui!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *