Dụ ngôn người làm vườn nho mang ý nghĩa sâu xa gì??

dụ ngôn người làm vườn nho

Một trong những lần đức Giêsu diễn tả về nước Thiên Chúa, là khi ngài dùng dụ ngôn người làm vườn nho. Vậy, dụ ngôn này cho ta thấy các đặc điểm về thiên đường của Chúa như thế nào?

Nội dung chính

Trích dẫn dụ ngôn người làm vườn nho

Mt20:1-16

Chúa Giêsu nói với các môn đệ: “Nước Trời giống như chuyện ông chủ kia. Vừa tảng sáng đã ra mướn thợ vào làm việc trong vườn nho của mình. Sau khi đã thỏa thuận với thợ là mỗi ngày một quan tiền. Ông sai họ vào vườn nho làm việc.

Khoảng giờ thứ ba, ông lại trở ra, thấy có những người khác không có việc làm. Đang đứng ngoài chợ. Ông cũng bảo họ: “Cả các anh nữa, hãy đi vào vườn nho, tôi sẽ trả cho các anh hợp lẽ công bằng.” Họ liền đi. Khoảng giờ thứ sáu, rồi giờ thứ chín, ông lại trở ra và cũng làm y như vậy. Khoảng giờ mười một, ông trở ra và thấy còn có những người khác đứng đó. Ông nói với họ: “Sao các anh đứng đây suốt ngày không làm gì hết? ” Họ đáp: “Vì không ai mướn chúng tôi.” Ông bảo họ: “Cả các anh nữa, hãy đi vào vườn nho. “

dụ ngôn người thợ làm vườn nho

Chiều đến, ông chủ vườn nho bảo người quản lý: “Anh gọi thợ lại mà trả công cho họ. Bắt đầu từ những người vào làm sau chót tới những người vào làm trước nhất.”

Vậy những người mới vào làm lúc giờ mười một tiến lại. Và lãnh được mỗi người một quan tiền. Khi đến lượt những người vào làm trước nhất. Họ tưởng sẽ được lãnh nhiều hơn. Thế nhưng cũng chỉ lãnh được mỗi người một quan tiền. Họ vừa lãnh vừa cằn nhằn gia chủ: “Mấy người sau chót này chỉ làm có một giờ. Thế mà ông lại coi họ ngang hàng với chúng tôi. Là những người đã phải làm việc nặng nhọc cả ngày, lại còn bị nắng nôi thiêu đốt.”

Ông chủ trả lời cho một người trong bọn họ: “Này bạn, tôi đâu có xử bất công với bạn. Bạn đã chẳng thỏa thuận với tôi là một quan tiền sao? Hãy cầm lấy phần của bạn mà đi đi. Còn tôi, tôi muốn cho người vào làm sau chót này cũng được bằng bạn đó. Chẳng lẽ tôi lại không có quyền tuỳ ý định đoạt về những gì là của tôi sao? Hay vì thấy tôi tốt bụng, mà bạn đâm ra ghen tức? “

Thế là những kẻ đứng chót sẽ được lên hàng đầu, còn những kẻ đứng đầu sẽ phải xuống hàng chót.

Ý nghĩa dụ ngôn người làm vườn nho

Bất kể ai khi nghe xong câu chuyện này, đều cảm thấy khó hiểu về sự công tâm trong cách trả công của người chủ vườn nho. Và liên tưởng tới sự công chính khó lý giải của Thiên Chúa.

Việc trả lương đồng đều cho tất cả những người làm công, dù cho người ấy có làm ít hay làm nhiều. Mang 3 ý nghĩa sau:

Thứ nhất – Sự công bằng của Thiên Chúa là không giống với những điều mà ta hình dung. 

Con người với tư duy hạn hẹp, nhìn nhận mọi sự có giới hạn. Sẽ có tiêu chuẩn đánh giá thế nào là công tâm không giống với Thiên Chúa. Đấng có cái nhìn toàn diện, rộng mở hơn.

Chúng ta nên hiểu rằng, khi bản thân ta phân định việc gì là tốt hay xấu, là công bằng hay chưa công bằng. Thì bị ảnh hưởng rất nhiều bởi giới hạn tâm trí, và cái nhìn chủ quan của ta. Những người với góc nhìn và sự hiểu biết sâu rộng sẽ có những đánh giá khác bạn.

Thiên Chúa với trí tuệ và sự thông hiểu siêu việt. Tầm nhìn rộng mở sẽ không đánh giá mọi sự và phân xử giống với suy diễn của ta.

Một người làm việc chăm chỉ, nỗ lực cống hiến cho công ty. Nhưng vì hiểu lầm nhỏ, mà bị sa thải. Ta sẽ thấy cuộc đời thật bất công. Nhưng với góc nhìn dài hạn hơn, sự mất việc ấy lại là điều tốt để người đó đi tìm được môi trường làm việc phù hợp với năng lực của họ. Nơi đó, nỗ lực và tài năng của họ được trân trọng và đánh giá cao hơn.

Thế nên, đừng ngay lập tức đánh giá điều gì là bất công như trong dụ ngôn người làm vườn nho. Hiểu biết và có khả năng quan sát, chiêm nghiệm càng sâu sắc. Ta sẽ thấy rằng, mọi sự trong cuộc sống này dưới bàn tay của Thiên Chúa đều công tâm và hợp lý. Những việc xảy đến với ta đều mang những ý nghĩa. Nếu biết nắm lấy cái giá trị tích cực của chúng. Sẽ dẫn lối mỗi người đến được với trí tuệ,  kinh nghiệm, hiểu biết và sự tốt đẹp.

Thiên Chúa dụ ý gì trong câu chuyện người làm vườn nho

Thứ hai – Những diễn biến và kết quả đời sống đều là do sự thỏa thuận của ta với Thiên Chúa trước đời sống ấy.

Dù tất cả chúng ta đều là con cái của Thiên Chúa. Nhưng sẽ có đôi lúc, ta tự hỏi, tại sao ngài lại đặt mỗi người vào hoàn cảnh sống khác nhau. Có người sinh ra đã ở trong nghèo khó, thiếu thốn. Phải gồng mình nỗ lực để vượt qua những khó khăn đầy rẫy trong cuộc đời. Người lại đủ đầy, sung sướng, thụ hưởng, mọi sự thuận lợi ngay từ lúc sinh ra.

Điều đó diễn ra bởi vì, chính linh hồn ta đã giao ước và thỏa thuận với Chúa những điều mà bản thân sẽ nhận được trước khi bước vào sự sống thân xác. Dựa trên những ước muốn và khát khao trải nghiệm của cá nhân, mà  ta đã cùng Chúa tạo ra một kế hoạch linh hồn. Người ta gọi đây là định mệnh hay số phận. Ta tưởng số phận mình hoàn toàn do Chúa an bài. Nhưng thật ra ở đó có cả đóng góp bởi ý chí và sự đồng thuận của ta. 

Bởi con người được trao cho quyền tự do ý chí.

Kế hoạch ấy có ý nghĩa riêng của nó. Mỗi tình huống sẽ là mang đến một trải nghiệm và bài học để ta có được kinh nghiệm. Từ đó trưởng thành và thấu suốt sự sống. Và ngày càng nên giống Chúa. Đó là mục đích sự sống.

Nhưng khi bước vào cuộc đời, con người thường không ý thức được những thứ mình gặp đều do bởi ý chí của bản thân. Thường hay so sánh với người khác. Rồi sinh ghen tức, than trách Thiên Chúa. Tâm lý dễ rơi vào trạng thái như người thợ trong dụ ngôn người làm vườn nho bên trên. Chỉ tập trung so đo, hơn thua với người khác. Không biết nhìn vào khía cạnh ích lợi mà có được phúc lạc cho bản thân.

Chúng ta thường sẽ lặp lại những tình huống trắc trở trong cuộc sống. Cho đến khi bản thân đúc kết được kinh nghiệm, có được trí tuệ sau sự việc ấy. Biết phản ứng sáng suốt và tích cực hơn. Vì đó là bài học mà ta đã chọn để phải vượt qua mà trưởng thành.

Việc này tức là ta không nên có thái độ mặc kệ số mệnh, buông xuôi tất cả. Trước mỗi tình huống, hãy biết chấp nhận. Đừng cố chấp chỉ thấy cái tiêu cực của nó mà than trách. Hãy chiêm nghiệm, đúc kết để nhận ra giá trị tích cực của tình huống ấy. Biết sáng suốt phản ứng một cách thông minh, khôn khéo hơn.

Khi ta ngày càng có hiểu biết, rèn luyện được sự bình tĩnh, khoan dung, sẻ chia, yêu thương. Kế hoạch linh hồn của ta cũng sẽ biến chuyển để mọi sự xuôi theo chiều hướng như vậy. Thế nên, chúa Giêsu mới luôn mời gọi con người thay đổi để được hưởng hồng ân, phúc lạc, mọi sự thuận lợi hơn.

ý nghĩa dụ ngôn của chúa 

Và sẽ tới một ngày, khi nhìn lại và chiêm nghiệm được toàn diện cuộc sống mình, liên kết tất cả mọi thứ lại với nhau. Ta sẽ thấy rằng, diễn tiến cuộc sống của ta là một hành trình vô cùng kết nối. Mọi điều nhỏ nhất đều phục vụ cho sự trưởng thành phù hợp với mỗi người.

Thứ ba – Sự thật về Thiên đường trong dụ ngôn người làm vườn nho

Đa phần chúng ta sau khi nghe qua dụ ngôn người làm vườn nho, đều chỉ tập trung vào vấn đề công lý, phân định công minh khó hiểu. Và chúng ta quên mất rằng, Chúa Giêsu đã thực sự miêu tả một thiên đàng là như thế nào trong dụ ngôn người thợ làm vườn nho này.

Chúng ta thường nghĩ rằng, thiên đường là một nơi chốn xa vời đâu đó trên những tầng mây, ở các hành tinh hay vũ trụ xa xôi. Là nơi ta chỉ có thể đến được sau cái chết. Khi mà ta có phẩm chất tốt đẹp xứng đáng với nơi ấy.

Thực ra, nước trời sẽ xuất hiện khi mỗi người biết đủ và hân hoan với phần việc của mình. Ngay khi người ta có sự ghen tức bởi cái nhìn nhận và hiểu biết hạn hẹp, than trách với chính cái thỏa thuận của mình với Thiên Chúa. So đo, ghen tức, tham lam, không biết đủ. Người ta sẽ mất đi cái phúc lạc mà đáng ra người đó sẽ có được. Vì nhận được tiền công đúng với thỏa thuận. Vì thế, tự khiến bản thân rơi vào khó chịu, thất vọng, bực dọc.

Người làm vườn có thể rất vui vẻ với số tiền ấy nếu không có những người thợ khác. Nhưng chính sự so bì đã khiến họ phải khổ sở.

Thiên đường vì thế, thật ra không phải là nơi chốn tách biệt nào với địa chỉ cụ thể ở không gian xa vời. Thiên đàng vốn dĩ chỉ là một trạng thái của tâm trí.

Khi con người biết sống với thái độ hân hoan, hạnh phúc với những thứ mình có. Biết đủ, biết sẻ chia và bao dung, yêu thương nhau. Đã là lúc ta được sống ở trạng thái phúc lạc như thiên đàng.

Sống trong nghi kỵ, ghen tức, tham lam, mưu mô, đấu đá. Không trân quý những thứ đang có, so đo với người khác, than trách, đầy dục vọng,… Chính bạn sẽ rơi vào cảm giác khổ tâm, bứt rứt, khó chịu, dằn vặt, không phục. Thì chẳng khác nào sống ở địa ngục.

via GIPHY

Thiên đàng vì thế ở ngay chính cuộc sống nơi trần thế này.

Cuộc sống có thể mang đến cho ta những tình huống. Nhưng chính bản thân ta có quyền quyết định tình huống ấy có ý nghĩa gì. Ta nhìn ra cái sự tích cực để mang lại lợi lạc cho mình. Hay chỉ thấy được cái khía cạnh đen tối, rồi suy diễn và rơi vào cảm giác khổ đau.

Có một câu chuyện dân gian của Trung Quốc như sau.

Mọi người đều ngồi ăn cơm quanh một chiếc bàn, phải dùng một đôi đũa thật dài để gắp thức ăn. Trên bàn có các loại sơn hào hải vị.

Tuy nhiên, ở địa ngục, dù họ cố sức bao nhiêu cũng không thể gắp được thức ăn về chén họ vì đũa quá dài. Họ có tức giận, cáu gắt thế nào cũng vô ích, và đành chịu đói.

Trong khi đó, ở thiên đường, thay vì gắp cho mình. Họ gắp cho người khác, và người khác lại gắp cho họ. Cứ thế, bữa ăn diễn ra êm ả, ai cũng được ngon miệng. Đôi đũa dài chẳng hề là cản trở đối với họ.

Thiên đàng và địa ngục vốn không phải những nơi chốn khác nhau. Mà là nơi có những con người với tâm tính khác nhau.

Trạng thái Thiên đàng hay địa ngục vốn không phụ thuộc vào ngoại cảnh mà quyết định bởi tâm lý nhìn nhận mọi việc của tâm trí.

Bất kể nơi đâu có giàu sang hay còn thiếu thốn. Nếu ta biết sống lạc quan, trí tuệ, biết bỏ đi cái ích kỷ, ghen tức, nghi kỵ, tham lam của bản thân mà sống giúp đỡ, sẻ chia với nhau. Thì nơi ấy chính là Thiên đàng.

Nơi nào dù có đẹp đẽ, giàu có, xa hoa đến đâu. Mà con người chỉ biết tham lam, ghen tức, nghi kỵ, ích kỷ, đấu đá, mưu mô, than vãn… Thì nơi ấy vốn chẳng khác nào địa ngục.

Thiên Chúa vốn chưa từng đuổi con người khỏi vườn địa đàng. Ngài tạo ra sự sống từ sơ khai cho đến nay đều đủ những điều kiện để tạo cho mọi sự được tốt lành. Nhưng chính tâm trí con người ngày càng không nhận ra được giá trị ấy. Tự xem cuộc sống như chốn khách đầy, khổ sở, dẫn nhau vào lối sống đầy khó khăn, vật lộn để sinh tồn.

via GIPHY

Chính ta đã coi chốn thiên đường mà Chúa kỳ công tạo ra này là nơi đen tối, khổ sở đến như vậy.

Thế nên, Chúa Giêsu mới cần xuất hiện. Để giúp ta thay đổi cái tâm trí đầy tiêu cực đang lan tràn hiện nay. Giúp con người có trí tuệ. Và biết mở rộng góc nhìn để thấy được điều tốt đẹp của cuộc sống này. Để được sống ở trạng thái của Thiên đàng. Chứ không phải là giúp ta lên Thiên đàng bằng cách thế thân chịu trừng phạt cho ta. Đó là cái hiểu hết sức hạn hẹp.

Và bạn thân mến, qua dụ ngôn người làm vườn nho, chúa Giêsu đã giúp ta biết rằng. Thiên đường không phải ở cuối con đường sau cái chết. Mà ngay khi, bạn chuyển hóa được tâm trí mình. Bạn có góc nhìn mới – tích cực về cuộc đời, thấu suốt bản chất vạn vật. Bạn sẽ ngay lập tức được sống ở nước Chúa.

Vì thiên đường là nơi yêu thương, sẻ chia, hạnh phúc. Nên chỉ cần ta sống với thái độ như vậy, là chính ta đang sống ở Thiên Đàng rồi. Chúa ở trong mỗi chúng ta, nên thiên đàng thực sự có thể ở mọi nơi trong chốn trần thế này.

Chúc bạn thấu hiểu được những ý nghĩa sâu sắc của lời Chúa!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *