Anh em hãy tỉnh thức và cầu nguyện mang ý nghĩa nào khác?

Anh em hãy tỉnh thức và cầu nguyện luôn

Người đạo Thiên Chúa hiểu sự tỉnh thức đơn thuần là: phải luôn sẵn sàng chuẩn bị tâm hồn xứng đáng với nước Chúa. Vì Thiên Chúa có thể đến để đưa ta đi bất cứ lúc nào. Phán xét tội lỗi của ta. Và quyết định số phận mãi mãi về sau. Quan điểm này vừa là điều khuyến khích chúng ta chăm chỉ với đạo, làm những điều thiện lành. Răn đe ta hạn chế làm điều có hại với tha nhân. Nhưng vô tình nó cũng tạo ra nỗi sợ hãi, bất an về Thiên Chúa. Vị thần mà đáng ra phải mang đến cho nơi ngài tới sự ấm áp của tình yêu, ánh sáng và sự an lạc. Vậy lời mời gọi “Anh em hãy tỉnh thức và cầu nguyện” thực sự nên được hiểu như thế nào?

Nội dung chính

Anh em hãy tỉnh thức và cầu nguyện là gì?

Giáo hội chỉ dạy rằng. Sự tỉnh thức là phải biết chuẩn bị tâm hồn sẵn sàng. Nghĩa là chu toàn bổn phận đối với Chúa: giữ các giới răn, sống lời Chúa. Và chu toàn nhiệm vụ đối với tha nhân đó là sống công bình, bác ái, yêu thương mọi người.

Những hành động ấy giúp ta có cơ hội nhận được sự khoan dung của Chúa trước những tội lỗi mà ta đã phạm. Hứa hẹn cho ta một nước trời đầy bình an, hạnh phúc, mãn nguyện. Ngược lại, những ai lơ là với những việc này, thiếu niềm tin nơi Chúa. Sẽ có rủi ro phải đối diện với những tội lỗi mà mình đã gây ra khi về thế giới linh hồn. Phải gánh chịu sự giận dữ, thất vọng của Chúa khi đã không làm đẹp lòng ngài. Phải trả giá cho tất cả hành vi sai trái cũng như sự thiếu niềm tin với Chúa của người ấy ở chốn địa ngục đầy đau đớn.

Đây là cách giải thích cho sự tỉnh thức đơn giản và dễ hiểu nhất. Nó phù hợp cho mức độ nhận thức thông thường của số đông con người hiện nay.

Việc đưa tới hình ảnh một Thiên Chúa có sự phán xét khắc nghiệt. Với những hình thức xử phạt, ban thưởng công minh. Là điều dễ dàng nhất tạo ra nỗi sợ hãi để định hướng hành vi, nắn chỉnh con người. Giúp con người tránh làm những việc có hại với tha nhân.

Nhưng cách hiểu “Anh em hãy tỉnh thức và cầu nguyện” này nảy sinh vấn đề như sau:

Vấn đề nảy sinh từ quan điểm tỉnh thức này là:

Quan điểm ấy đã vô tình góp phần tạo ra một hình ảnh Thiên Chúa dường như chỉ mang đến nỗi sợ hãi cho chính những đứa con mà ngài đáng ra phải thương yêu và luôn sẵn sàng tha thứ.

hãy tỉnh thức và cầu nguyện

Rằng một Thiên Chúa mà yêu thương vô điều kiện lại chỉ ban ân phước nước trời sau cái chết cho những đứa con phải làm điều gì đó để làm hài lòng hài.

Rằng một Thiên Chúa sẵn sàng tha thứ lại có vẻ luôn trong sự giận dữ, tạo ra những hình phạt đáng sợ và man rợ. Ngài luôn chờ trực ghi nhận mọi sự yếu đuối, lầm lỡ của những đứa con mình trong đời sống vừa qua. Để một ngày bất thình lình bắt nó đi phán xét và trừng trị thích đáng.

Rằng một Thiên Chúa cao cả, đầy siêu việt và không giới hạn. Lại chỉ có thể chấm dứt bạo lực bằng bạo lực. Răn đe sự dữ bằng những điều dữ tợn hơn.

Rằng một Thiên Chúa tạo ra những đứa con như chính hình ảnh của mình là trí tuệ, cao cả. Lại muốn chúng phải luôn tỏ ra nhỏ bé, yếu đuối, tội lỗi, phải kính sợ, tôn vinh ngài. Phải làm thứ gì đó xác định mới khiến ngài vui lòng.

Thế nên, lý giải thông thường của lời mời gọi: “Anh em hãy tỉnh thức và cầu nguyện” đã vô tình tạo ra hình tượng một Thiên Chúa vô cùng mâu thuẫn. Và có gì đó không hợp lý.

Nhưng thật ra:

Những quan niệm mà chúng ta được dạy và được phổ biến chỉ là một trong nhiều suy luận của con người trước những ẩn dụ sâu sắc từ kinh thánh. Giáo hội chỉ đưa đến cách diễn giải phù hợp với mặt bằng chung. Mang tính răn đe trước ý thức thiếu kiểm soát của đa phần con người.

Và vì thế, thực ra sự tỉnh thức có những ý nghĩa sâu sắc hơn rất nhiều. Mà nó không làm mất đi bản chất yêu thương vô điều kiện thực sự của Thiên Chúa như sau:

Sự thức tỉnh tâm trí

Chúa Giêsu kêu gọi anh em hãy tỉnh thức và cầu nguyện. Không phải là đe dọa con người hãy nhận biết được uy quyền cao cả của Thiên Chúa. Mà biết quy phục và phục vụ ngài. Thông qua việc giữ các giới luật, lễ nghi với đạo. Kẻo Thiên Chúa luôn chờ trực và sẽ đưa ta đi xét xử. Rồi tống ta vào hỏa ngục, luyện ngục trả giá trước đời sống quá lầm lỗi và không có sự ăn năn, vâng phục với ngài.

Tỉnh thức không phải đơn thuần là sự nhận biết với một Thiên Chúa trên cao đang hằng ngày theo dõi mỗi người. Nhưng thực ra, tỉnh thức chính là thấu đáo được sự thật rằng, Thiên Chúa đang hiện diện bên trong chính mỗi người chúng ta. Ngài chính là mọi sự và mọi con người. Cách ta đối xử với chính bản thân và với mọi người xung quanh thế nào chính là cách ta đang đối xử với Chúa.

Tỉnh thức là nhận ra, bên trong ta tiềm ẩn Thiên tính của Thiên Chúa. Ta chính là hình ảnh của Chúa. Ngài là tình yêu, sự bao dung, sáng tạo và trí tuệ. Vậy thì chúng ta hãy học cách để phát huy những tiềm năng ấy ra bên ngoài. Tức là khiến bản thân ngày càng nên giống với ngài.

Khi sống với hiểu biết ấy, chúng ta sẽ tự ý thức để rèn luyện bản thân ngày thêm trưởng thành, thiện lành, trí tuệ. Không phải để xứng đáng với tiêu chuẩn của Chúa. Ngài sẽ cho ta lên thiên đàng. Nhưng chính những phẩm chất ấy sẽ giúp cuộc sống ở hiện tại của chúng ta được bình yên, thảnh thơi và vui vẻ. Tức là được sống như Thiên đàng ngay tại hạ giới này.

Thức tỉnh là nhận ra, những điều kiện tự nhiên bên ngoài trên hành tinh này chính là kỳ công sáng tạo của Chúa. Ngài cho tất cả vận hành theo những trật tự, quy luật bất biến. Để mọi vật chất được tuần hoàn, giữ cho môi trường sống này luôn được đủ đầy, tươi mát, nuôi sống bao thế hệ con người. Đi ngược với quy luật của dòng chảy, phá hủy tự nhiên chính là đang làm hại bản thân. Khiến con người trước sau sẽ rơi vào khốn đốn và khan hiếm. Từ đó, chúng ta có ý thức giữ gìn, biết sống thuận với quy luật vận hành của đất trời mà được mọi sự thuận lợi.

Đúng với cách ta gọi việc này là thức tỉnh. Giống như sự tỉnh giấc của con người sau một cơn mộng mị, trong một giấc ngủ mà ta hoàn toàn thụ động. Mọi vui buồn, đau khổ, sự việc trong giấc mơ không được ý chí tự chủ của ta định đoạt và kiểm soát. Thì sự thức tỉnh cũng tương tự như vậy. Đó là trạng thái con người trở nên tỉnh giấc, sáng suốt. Và nhận ra những điều bản thân đã trải qua trong cuộc sống thực sự không phải do ý thức tự chủ của mình định đoạt và kiểm soát.

via GIPHY

Hầu hết niềm tin tôn giáo và hành vi phụng thờ của ta chỉ là kết quả ta bắt chước từ những người xung quanh ngay khi còn nhỏ. Chúng lặp lại và trở thành thói quen, đức tin khó có thể thay đổi của con người.

Đức tin ấy là một sự rập khuôn, không có sự kiểm soát tự chủ của con người. Đó là lý do, hầu hết chúng ta đều không thể cảm nhận được tình yêu với Thiên Chúa là như thế nào? Chúng ta đang thực thi các lễ nghi chỉ bởi thói quen một cách đầy sáo rỗng và hình thức.

Thức tỉnh chính là chuyển được trạng thái tin vào Thiên Chúa một cách thụ động. Sang trạng thái có thể tin vào Thiên Chúa bới chính hiểu biết, trải nghiệm và cảm nhận của bản thân. Thực sự hiểu rõ Thiên Chúa là ai? Ngài đang ở đâu? Ngài yêu thương ta bằng cách nào? Và ta có thể yêu ngài qua phương thức thực tiễn ra sao?

Ngoài ra, từ việc có được ý thức chủ động, nhận biết được những hiểu biết và niềm tin rập khuôn của mình. Người thức tỉnh còn nhận ra rất nhiều sự thật cuộc sống. Biết được mục đích của sự sống là gì? Tại sao sự sống này lại đầy hình thái khổ sở? Rồi tìm thấy con đường giúp chính mình thoát khỏi những nỗi đau cuộc sống ngay tại trần gian này.

Nếu ví trần thế này như một sân chơi. Thì thức tỉnh là từ trạng thái chơi trò chơi trong mò mẫn mà chẳng biết luật chơi là gì. Cứ chạy theo những người khác, rồi rơi vào những cái bẫy khổ sở. Thức tỉnh là nhận ra bản thân đang mù quáng như vậy. Bạn hiểu được luật chơi, và bắt đầu chủ động điều khiển nhân vật của mình. Có những lựa chọn sáng suốt hơn. Chơi một cách có ý thức, lạc quan và trí tuệ.

Quy luật cuộc sống không đơn giản là ai nhận biết Thiên Chúa, trở về với tôn giáo thờ lạy ngài. Từ đó thực thi nghi lễ, làm việc tốt đời đẹp đạo thì được Chúa tha thứ cho lên thiên đường. 

Quy luật sống là những sự thật sâu sắc và trí tuệ hơn. Đó là hiểu được hoạt động của vô thức, ý thức trong tâm trí. Mà hiểu mình và hiểu người, rồi sống cho hòa thuận, vui vẻ. Là thấm nhuần cách vận hành của vạn vật, của những hiện tượng thiên nhiên mà biết sống cho thuận dòng chảy ấy.

Thức tỉnh là thay vì chỉ thấy được một mặt của những hiện tượng. Chỉ tập trung vào khía cạnh tiêu cực như bản năng của đám đông. Thì mở rộng cái nhìn, thấy được vấn đề toàn diện hơn. Nhận ra giá trị tích cực của hiện tượng mà tạo ra lợi ích, kinh nghiệm cho mình. Bắt đầu thấy được vẻ đẹp của mọi thứ nhỏ bé nhất. Nhận ra hạnh phúc ở chính những gì mình đang có. Nhận ra hồng ân Chúa đang lan tràn mọi nơi ở trần thế này. 

Sự tỉnh thức vì thế không phải giúp chúng ta được lên thiên đàng sau cái chết. Mà thực ra là để ta nhận ra trần thế chính là thiên đàng rồi.

Chúa Giêsu một cách thẳng thắn chính là 1 trong những vị thầy thức tỉnh trong lịch sử nhân loại. Và ngài chỉ đang cố gắng truyền tải để giúp người khác tỉnh thức. Rồi sống một cuộc đời chủ động. Giúp con người thoát khỏi khổ đau bằng cách chuyển hóa chính tâm trí bên trong thông qua những bài giảng và tấm gương của mình.

Ngài không đưa chúng ta trực tiếp lên thiên đàng. Mà thực ra chỉ đang giúp chúng ra tự xây thiên đàng cho chính cuộc sống ở hiện tại.

Sự thức tỉnh là trải nghiệm chỉ có thể cảm nghiệm bởi những người đã bắt đầu có ý niệm về nó. Nên có thể sẽ khó hiểu với số đông mọi người. Nhưng tôi nghĩ, nếu bạn đã đọc đến đây. Thì ắt hẳn linh hồn bạn đã có khát khao được thức tỉnh khỏi đám đông. Đang sống một cách vô thức và bắt chước nhau ở ngoài kia.

Bạn có thể đọc thêm về sự thức tỉnh tại đây. Để hưởng ứng lời kêu gọi “Anh em hay tỉnh thức và cầu nguyện” một cách đúng nghĩa hơn.

Cảm ơn bạn nhiều!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *