Adam và Eva có thật không? ẩn chứa bí mật gì?

Adam và Eva

Bất cứ ai theo đạo Chúa cũng đều biết về câu chuyện của Adam và Eva. Đó là câu chuyện trong kinh thánh đã được lưu truyền qua muôn thế hệ về nguồn gốc đau khổ của con người trong sự sáng tạo của Chúa. Câu chuyện kinh điển đến nỗi chúng ta một khi đã ở trong đạo, đều ít khi nào nghĩ đến chuyện quay ngược lại để xem xét độ đúng đắn của nó. Rằng Adam và Eva có thật không? Và những tình tiết trong câu chuyện ấy còn mang ý nghĩa nào khác hay không?

Nội dung chính

Adam và Eva có thật không?

Sự thật thì câu chuyện về Adam và Eva là không có thật. Đây chỉ là một huyền thoại để truyền tải những ý nghĩa lớn lao từ các bậc thánh hiền.

Một số điểm bất hợp lý trong câu chuyện sau đây sẽ là lý do giúp chúng ta nhìn thấy tính không thực của câu chuyện:

Thứ nhất

Câu chuyện khắc họa một Thiên Chúa dường như mang sự giận dữ khôn tả với Adam và Eva trước một tội lỗi mà có lẽ đối với quyền uy to lớn, sự khôn ngoan cao cả, trí tuệ siêu việt. Nhận thức của ông bà chỉ như những đứa trẻ ngây dại. Và việc ăn trái cấm theo lời xúi dục của con rắn chỉ nhỏ bé như một đứa trẻ lỡ ăn vụng một cục kẹo.

Với khả năng sáng tạo ra vạn vật và kiểm soát mọi thứ. Thì cũng chẳng có lý nào mà ngài không thể khắc phục hậu quả. Để khiến tâm trí ông bà trở nên vâng phục và nguyên sơ như ban đầu. Hay có thể ngăn cản việc con rắn tiếp cận gieo rắc sự xấu xa cho ông bà ngay từ đầu. Để ngài không phải đau khổ vì sự tội lỗi của con người về sau.

Chúng ta cho rằng, vì một đứa trẻ ngây thơ lỡ ăn vụng một cục kẹo. Mà đức Chúa cao cả với tình yêu thương vô điều kiện của chúng ta đã tàn nhẫn xua đuổi những đứa con mình ra khỏi vườn địa đàng. Để chúng phải nếm trải đau khổ, vất vả, đớn đau của thân xác vì trót lỡ tin theo một lời xúi dục. Mà nguyên nhân thâm sâu là do chính Chúa đã cho ông bà một tâm trí yếu đuối nguyên thủy là như vậy.

Thiên Chúa trong câu chuyện của chúng ta đang giận dữ với chính sáng tạo của mình.

via GIPHY

Chúng ta tôn sùng Thiên Chúa là có tình yêu thương chúng sinh vô điều kiện, có khả năng không giới hạn. Thì chính trong câu chuyện này, ta lại tự thêu dệt lên một Thiên Chúa đầy giận dữ, yêu thương có điều kiện và không thể kiểm soát được những kết quả sáng tạo của mình.

Điều này là lý do rõ nhất trả lời câu chuyện Adam và Eva có thật không?

Lý do thứ hai câu chuyện Adam và Eva là không có thật.

Chính chúng ta đã cho rằng từ cái việc lỡ ăn vụng của hai con người có trí tuệ và tâm hồn còn ngây dại. Mà Chúa trút tội lỗi ấy cho cả những con người của thế hệ sau. Những đứa trẻ sinh ra ở bất cứ thời điểm nào cũng mang tội bẩm sinh. Truyền lại bởi lỗi lầm từ rất xa xưa.

Chúng ta tự thêu dệt lên hình tượng một Thiên Chúa mang trong mình mối hận thù dai dẳng không thể tha thứ. Rằng Thiên Chúa đã trút sự tức giận với hai cá nhân yếu đuối lên toàn thể nhân loại. Trong khi chính chúng ta đang thờ lạy và ca tụng Chúa là đấng nhân từ, bao dung, sẵn sàng tha thứ cho mọi lỗi lầm.

Hơn thế, để chuộc lại những tội lỗi truyền kiếp và tội lỗi của hiện tại, để được Chúa thứ tha. Chúng ta phải làm những việc để xoa dịu sự giận dữ của Chúa, làm hài lòng ngài. Bằng cách làm phép rửa tội. Bằng việc chăm chỉ thực thi những hình thức lễ nghi để tôn thờ và ca tụng Chúa.

Chúng ta đang tạo ra một Thiên Chúa hận thù, yêu thương và tha thứ có điều kiện. Bất an và ngài cảm thấy thiếu thốn sự tin tưởng, tôn sùng của chúng sinh.

via GIPHY

Tất cả những điều trên cho chúng ta thấy:

Adam và Eva chỉ là huyền thoại do con người tự suy diễn ra. Và thêm thắt sau quá trình truyền lại. Nó mang dấu ấn phẩm chất vô cùng rõ nét của chính con người.

Vì con người mang trong tâm trí đầy sự dữ và hận thù nên chúng ta nghĩ Thiên Chúa cũng giống như vậy.

Vì con người yêu thương có điều kiện và ít khi nào có thể sẵn sàng mở lòng để tha thứ. Phải làm gì đó mới có thể tha thứ. Nên chúng ta cũng gán ghép cho Thiên Chúa cũng phải như thế.

Vì con người thường không biết cách kiểm soát cuộc sống của bản thân. Nên chúng ta cũng nghĩ Thiên Chúa cũng chẳng kiểm soát được những gì ngài tạo ra.

Vì con người luôn bất an, thiếu toàn vẹn, muốn được người khác công nhận, kính nể mình. Nên chúng ta cũng nghĩ Thiên Chúa cần những thứ ấy thì mới được mãn nguyện.

Hai lý do trên có lẽ đã đủ để ta tự hiểu được rằng Adam và Eva có thật không?

Chúng ta có quá nhiều sự tự suy diễn và hình dung về Thiên Chúa mà nó trở nên mâu thuẫn, thậm chí là bất hợp lý. Đó là lý do, chúng ta thấy Thiên Chúa là một thế lực rất xa cách, mù mờ. Ta Tìm Chúa đâu đó trên những tầng mây. Trong khi chính Chúa Giêsu đã nói rằng, Thiên Chúa ở trong mỗi anh em.

Tuy vậy, khi xem xét một cách có chiều sâu vào giá trị nguyên thủy của câu chuyện Adam và Eva. Người ta sẽ phát hiện ra, câu chuyện còn ẩn chứa những ý nghĩa có giá trị thực tiễn vượt thời đại.

Câu chuyện Adam và Eva mang ý nghĩa gì?

Thứ nhất: Giải thích một số hiện tượng đời sống

câu chuyện adam và eva có thật không
Adam và Eva bị xua đuổi khỏi vườn địa đàng

Câu chuyện Adam và Eva có vẻ giải thích rằng, phẩm chất đầy tội lỗi, xấu xa của chúng ta là do con người đã tò mò ăn một loại trái mà Chúa cấm. Và cuộc sống khổ sở ngày nay là sự trả giá cho lần phản bội ấy.

Và hơn thế, hiện giờ chúng ta chẳng thể thấy được Chúa, phải xa cách ngài là do con người đã bị đuổi khỏi vườn địa đàng vì cái tội lỗi xa xưa của tổ tiên.

Và để chuộc lại những lỗi lầm, được Chúa tha thứ, và có cơ hội trở về với ngài sau cái chết. Thì ta phải làm những điều mà tôn giáo cho rằng chúng sẽ xoa dịu được sự giận dữ, thất vọng của Chúa. Như thực hiện phép rửa tội, thực thi các nghi lễ, các bí tích khác. Và giữ những giới luật.

Đó là tất cả những gì chúng ta nên hiểu và thực thi. Và đừng cố gắng đi ra khỏi đó. Vì nó có thể khiến ta đi sai lệch khỏi con đường ánh sáng của Chúa. Dễ gặp những điều đầy rủi ro, nguy hiểm, và cám dỗ của ma quỷ.

Vô tình, điều đó lại khiến Thiên Chúa thành một vị thần độc quyền. Và chỉ tha thứ khi con người làm những thứ cụ thể. Nhưng lại phải như hướng dẫn của giáo hội.

Thứ hai: Ý nghĩa của cây trái cấm và sự cám dỗ của ma quỷ

Bạn có bao giờ có thắc mắc rằng, tại sao lại cần có hình ảnh cây trái cấm không? Đây có phải là ẩn dụ cho thấy Thiên Chúa luôn tạo ra trong thế giới những thử thách để kiểm tra nhân phẩm và sự trung thành của chúng sinh hay không?
Và việc con rắn có thể dễ dàng gieo rắc sự xấu xa cho con người. Có phải ám chỉ Thiên Chúa đang không thể kiểm soát được hoạt động của ma quỷ hay không?  Về vấn đề này, bạn có thể đọc chi tiết tại đây.

Chúng ta cho rằng Thiên Chúa tạo ra mọi sự trong vũ trụ và trên Trái Đất. Rằng Chúa luôn tạo ra những điều tươi đẹp. Vì niềm tin đó, người ta không hiểu nổi nguồn gốc của những điều tiêu cực, xấu xa. Nên chính chúng ta đã tạo lên một hình tượng phản diện là ma quỷ ở giữa ta và Thiên Chúa để giải thích cho cái thắc mắc đó.

Hình ảnh cây trái cấm và con rắn trong câu chuyện cho ta thấy, thật ra những thứ ta coi là sự dữ hay xấu xa cũng chẳng nằm ngoài sáng tạo ban đầu của Chúa. Vì ngài là khởi nguồn của mọi sự.

Nhưng có một sự thật là, những thứ ấy có thể không xấu như chúng ta nghĩ.

Và mọi sự xấu xa, tiêu cực mà ta nhìn thấy ở cuộc đời này chẳng qua bởi tâm trí ta đánh giá nó là xấu mà thôi.

Nếu ta trồng hoa, ta sẽ coi cỏ là nó xấu xí, là có hại, nó hút mất dinh dưỡng của hoa. Nhưng khi Cây cỏ để cho bò ăn, thì ta lại thấy nó là thứ ích lợi và tốt đẹp.

Cây cỏ vốn dĩ nó không tốt cũng chẳng xấu. Nó chỉ trở nên tốt hay xấu dựa trên đánh giá dưới góc nhìn bởi mỗi chúng ta. Khi ta liên hệ nó với những thứ khác có liên quan.

Mọi thứ trong cuộc sống cũng như vậy. Mỗi thứ xảy đến ở cuộc đời này chỉ đơn thuần là một hiện tượng. Sự tốt hay xấu, có lợi hay có hại chỉ nảy sinh khi con người dùng giới hạn nhận thức và góc nhìn của mình để đánh giá lên hiện tượng ấy. Và sống với quan điểm đó của mình. Tạo ra hình thái cuộc sống của riêng họ.

Biết nhìn ra cái ích lợi mà tạo ra giá trị hữu ích cho mình. Hay chỉ tập trung dấn thân vào góc độ đầy tiêu cực. Mà trở nên khổ sở với bởi chính tâm trí đầy độc hại, hạn chế và cố chấp ấy.

via GIPHY

Sinh ra trong hoàn cảnh nghèo khổ không phải là thách đố của Chúa. Nhưng ta được lựa chọn, xem đó là điều thiệt thòi phải chịu đựng, rồi oán hờn cuộc sống, than trách thần linh. Và sống cả cuộc đời trong sự hèn mọn, khổ đau, thất vọng.

Hay xem đây là động lực để phát triển nội lực bên trong của bản thân để tự thân vươn lên trong kiêu hãnh. Học được cách trân trọng những thứ nhỏ bé vốn có. Và được trải nghiệm những điều sinh động mà sự giàu có không thể có được.

Mọi sáng tạo của Chúa vốn chẳng tốt cũng chẳng xấu. Con người có đặc quyền được lựa chọn góc nhìn nào để đánh giá và sử dụng hiện tượng. Đây mới là thứ gọi là sự tự do ý chí.

Thiên Chúa tạo ra mọi điều kiện thuận lợi. Ban đủ cho mỗi chúng ta những nguồn vốn. Và ta có quyền tạo ra cuộc sống của mình theo những chiều hướng khác nhau dựa trên nguồn vốn ấy.

Điều đó được thể hiện rõ trong câu chuyện, đó là… Chúa đã không kiểm soát toàn bộ tâm trí Adam và Eva. Ngài cho ông bà có tự do trong vườn địa đàng. Tạo ra cuộc sống theo cách riêng của ông bà.

Nếu muốn con người cứ hoài tốt đẹp. Ngài đã kiểm soát toàn bộ tâm trí và cuộc sống của con người bằng cách không tạo ra cây trái cấm. Và triệt tiêu những thứ xấu xa ngay từ đầu. Đó là thứ chẳng khó khăn gì với quyền uy của ngài.

Trái cấm không đơn giản là thách thức chúa đặt ra để thử lòng con của mình.

Chúng ta thường thích thử lòng và kiểm tra phẩm chất của người khác đối với mình. Nên chúng ta đơn thuần cũng cho rằng, Thiên Chúa cũng cần thử lòng con người để kiểm tra lòng trung thành của ta với Chúa.

Ta tưởng rằng, chính Thiên Chúa đã tạo ra những điều xấu xí để giăng lưới chúng sinh. Nhưng không phải vậy, chính tâm trí ta đang đánh giá sáng tạo của ngài dưới góc độ tiêu cực.

Hãy xoay chuyển góc nhìn của bạn.

Adam và Eva lựa chọn tập trung vào cái góc độ tiêu cực trong cả một khu vườn. Là diễn tả cho cái đặc điểm bản tính nổi bật trong con người khắp mọi thời đại. Đang luôn chỉ biết nhìn vào những góc độ đen tối của cuộc sống này.

Những cảm giác khổ đau và lối sống vất vả của con người. Không phải xuất phát từ sự giận dữ và trừng phạt của Chúa. Mà sự khổ sở nảy sinh từ chính cái lựa chọn là tập trung vào cái khía cạnh xấu xí, tiêu cực của mọi sự.

Tất cả những chi tiết trong huyền thoại ấy, không phải để đổ lỗi mọi sự không thuận lợi cho 2 cá nhân thuở ban đầu. Mà câu chuyện thực sự cho thấy rằng, con người đang nắm trong tay quyền định đoạt cuộc sống của mình.

Và chúng sinh ngày càng chỉ tập trung vào những điều bất lợi hơn là thấy giá trị của mỗi tình huống. Đánh giá cuộc sống đầy tiêu cực. Chỉ nhìn thấy khía cạnh xấu xí của cuộc đời. Rồi sinh ra những cảm xúc khổ sở. Và tự đắm mình vào lối sống sống cực nhọc, khổ đau một cách thiếu ý thức từ bản tính đó.
Câu chuyện tổ tiên Adam và Eva

Thứ ba: ý nghĩa của sự trục xuất

Con người tưởng rằng, chính sự giận dữ và hận thù của Thiên Chúa đã trừng phạt. Khiến ta ngày nay phải cách xa ngài và sống khổ sở bên ngoài vườn địa đàng.

Mà sự thật thì, chẳng qua đó chính là lựa chọn của con người.

Chính chúng ta xây nên những định khiến và niềm tin rằng bản thân mình đang xa cách với Chúa. Chỉ đăm đăm nghĩ về thiên đàng phải là một nơi nào đó khác, xa tận những tầng mây.

Trên góc độ tâm trí, chính chúng ta đang tự trục xuất mình ra khỏi vườn địa đàng.

Từ việc nghĩ rằng mình đang xa cách Chúa, là lý do khiến cho cuộc sống của con người ngày nay trở nên ngày càng khổ sở và đầy vất vả.

Con người chưa từng bị Chúa đuổi khỏi vườn địa đàng. Chỉ có tâm trí chúng ta là tự nghĩ mình đang cách xa nơi tươi đẹp ấy mà thôi.

Bạn hãy dành vài phút nhìn ngắm thế giới xung quanh này đi, có phải vạn vật vận hành một cách diệu kỳ và vô cùng nhịp nhàng. Nếu không xét đến sự tàn phá bởi con người, thì Trái Đất quả thực vô cùng xinh đẹp, tươi xanh và mát lành. Nơi này đã cưu mang, cung cấp cho con người mọi điều kiện qua hàng triệu năm tồn tại.

Chính Trái Đất là một vườn địa đàng trù phú và giàu có. Mà Thiên Chúa đã tạo ra bởi tình yêu thương vô bờ bến mà trao cho toàn thể nhân loại. Đáng tiếc là con người đã đối xử với vườn địa đàng này một cách không có sự trân quý mà thôi.

Chính tâm trí ta đã nhìn nhận món quà này của Chúa là nơi không đáng sống. Nghĩ rằng phải có một Thiên đàng nào khác mới là nơi cần cố gắng để đi tới. Rồi gây ra những tương tác để nó trở thành như địa ngục trong tâm trí chúng ta.
Con người cũng chưa từng bị tách khỏi Chúa. Mà chỉ có tâm trí ta nghĩ mình xa cách ngài.

Chúa Giêsu đã nói rất nhiều rằng: Thiên Chúa ở trong anh em. Chúng ta là đền thờ của ngài. Thiên Chúa là mọi sự, ở ngay trong mọi quy luật vật lý đang vận hành. Thế mà, ta lại tìm Chúa đâu đó trên những tầng mây, rằng chỉ được gặp ngài khi đã chết.

Đó là lý do bạn luôn cảm thấy Chúa là điều hết sức xa vời và chẳng thể cảm nhận.

Thiên Chúa cao cả, là ánh sáng, là tình yêu. Là sự bao dung, trí tuệ siêu việt, toàn vẹn chẳng hề thiếu thốn. Mà bạn suy diễn ra những câu chuyện khiến Chúa có vẻ giới hạn, độc quyền, yêu thương, tha thứ có điều kiện, bất an và cần con người phải làm điều gì đó cụ thể mới được mãn nguyện.

Thiên Chúa hiện diện mọi nơi, mà bạn cứ tìm ngài ở đâu đó xa vời, chẳng thế với tới.

Bạn muốn đi tới Hà Nội. Nhưng bạn cứ lao mình tới Sài Gòn. Rồi bạn nói Hà nội thật xa vời, chẳng thể tìm thấy.

Chúng ta chưa từng xa cách Chúa. Chính những niềm tin cố chấp đã xây lên những bức tường ngăn cản ta cảm nhận được ngài.

Thiên Chúa là tình yêu, sự ấm áp và niềm an ủi. Thì làm sao bạn đến được với ngài nếu niềm tin của bạn về Chúa lại dựa trên nỗi sợ hãi vì bạn tin ngài đầy phân biệt, trừng phạt, hận thù và xét đoán.

Chúng ta tuyên xưng mình yêu Chúa hàng ngày và hàng tuần. Nhưng chưa bao giờ chúng ta có được một rung cảm với ngài như cách ta yêu cha mẹ. Hay yêu người nào đó đặc biệt. Cũng bởi tâm trí chúng ta đang nghĩ mình xa cách ngài.

via GIPHY

Vì không thực sự hiểu được việc Thiên Chúa hiện diện ở mọi nơi. Ngài hiện thân trong mọi sự. Những quy luật thiên nhiên, định luật vật lý. Và sự vận hành tâm trí con người đều là sáng tạo của Chúa nhằm duy trì sự sống.

Nên chúng ta thiếu đi sự trân trọng và không thấy được tầm quan trọng trong việc tìm hiểu bản chất sự sống này. Vì thế chúng ta không biết cách để sống sao cho thuận với quy luật đất trời.

Chúng ta tìm sự viên mãn, hạnh phúc xa vời, vô định trong tương lai. Nên chúng ta không nhận ra được sự đủ đầy có sẵn mà Thiên Chúa đã ban cho nhân loại. Tâm trí ta đầy cảm giác thiếu thốn nên ta bị những tham vọng dẫn lối để tàn phá môi sinh. Và cố gắng chiếm hữu thật nhiều để cảm thấy an toàn và hơn người. Phá hủy chính những sáng tạo của Chúa.

Một xã hội với niềm tin mù quáng, bắt chước nhau cách thiếu sáng suốt đang dẫn nhau tới lối sống đi ngược với tạo hóa. Dắt tay nhau vào chỗ đầy đấu đá, tranh giành, hơn thua, phục thuộc vào những thứ nhân tạo.

Đi ngược với dòng chảy sự sống, chính là lý do gốc rễ khiến hầu hết chúng ta đều thấy sống ở trần thế này là một gánh nặng, đầy khổ đau và vất vả.

Thông điệp từ câu hỏi Adam và Eva có thật không

Đích đến của cuộc sống là về với Chúa. Nhưng chẳng ai thấy được cách tốt nhất là quay về chính mình. Nơi Chúa đang tồn tại.

Mục đích của cuộc sống là dần thấy được Chúa trong chính mình. Từ đó phát huy, rèn dũa cái tốt đẹp bên trong. Khiến bản thân ngày nên hoàn thiện, trí tuệ, yêu thương, bao dung giống với cha mình. Biết mọi người, vạn vật đều có sự hiện diện của Chúa. Nên ta có thể sống hòa thuận, sẻ chia với nhau cách chân thật. Biết trân trọng những thứ đã có. Biết chiêm nghiệm quy luật của đất trời mà sống khôn khéo, thuận theo dòng chảy mà được hưởng mọi sự thuận lợi.

Đích đến của cuộc sống vốn chẳng phải thiên đàng xa vời đâu đó. Mà chính là nhận ra và xây dựng nên những Thiên đàng nơi chính cuộc sống của mình.

Ta là bản sao của Chúa. Chúa đã tạo ra thiên đàng. Và ắt hẳn ước muốn của ngài là chúng ta được ngày nên giống ngài. Tạo ra được chính thiên đàng cho cuộc sống mỗi người.

Thiên Chúa chính là sự sống. Hiểu về sự sống chính là lúc bạn hiểu được Chúa. Và thực sự cảm nhận được sự hiện diện của ngài.

Hy vọng bài viết đã giúp bạn thấy rõ rằng câu chuyện Adam và Eva có thật không.

Bạn nghĩ sao về những chia sẻ này?

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *